About me :

Ảnh của tôi
Tính tình lập dị, tính khí thất thường, dễ nổi điên, khi điên thì cắn, nói chung ... rất nguy hiểm :)). Cố chấp, bảo thủ, ích kỷ, tự cao, nham hiểm, độc ác, thủ đoạn, dữ dằn, côn đồ, tàn nhẫn...(chừng nào nhớ ra ghi thêm)

Thứ Năm, 24 tháng 11, 2011

Thay đổi tí nào!!!

Dạo này có nhiều thay đổi, kể từ sau vụ tai nạn ko mong muốn ấy.
Ốm được vài ký, xuống khỏi hàng 8.
Có bạn mới (thực chất là bạn cũ mèm đc "tân trang")
Mất vài người bạn - hơi hụt hẫng...
Quan trọng nè: có thêm em gái, dễ thương, xinh xắn, biết quan tâm ... :">
Nói một hồi lại có người nghĩ mình mới tìm được vợ thì chết! Há há.
Có 1 "con gắn" đang buồn, biết, nhưng mà không biết cách nào làm cho em ấy vui lên được, ngoài mấy câu an ủi điên điên khùng khùng của mình...
Hy vọng là gắn sớm vui trở lại, tin chắc là sẽ vượt qua mà!!!
Cho qua hết, quan trọng là hôm nay, vì 1 người dụ dỗ mà ta đã viết thêm 1 bài cho cái blog nhàm chán này!
Vì thế , để kỷ niệm cái sự kiện quan trọng mang đầy tính lịch sử này, ta quyết định : sơn lại nhà! haha

(Hình như màu này không khác cái kia là mấy... mà thôi kệ, đỡ u ám hơn tí, vậy đi!)

Thứ Bảy, 22 tháng 10, 2011

Tình bạn

Ngày phụ nữ VN, cái ngày mà tôi vui vẻ mang theo nhiều món lỉnh kỉnh về, và trông mong nụ cười của Mẹ, của con Út, lại trở thành ngày mình không mong đợi. Mẹ khóc, Ba luýnh quýnh, em thất kinh, còn tôi thì mệt mỏi ...
Nhưng đây không phải chuyện chính...
Lúc ngồi cùng Ba trong bệnh viện, tôi cảm thấy hoang mang, như một đứa con nít, tôi muốn nói chuyện chia sẻ với ai đó, để quên đi cảm giác lo lắng trong lòng, tôi nhắn tin cho vài người, những người có thể đến bên cạnh tôi vào lúc đó...
- 3 phút sau- "anh sao vay, co sao ko, anh cho em, em dang o TP, em se ve ngay", tôi biết, nó bận việc, gọi cho "sếp" nó, can lại, ko cho về, nói là tôi ko sao hết.
- 5 phút sau- "may gion tao ha, may dang o dau, tao vo lien". Nó vào, mặc cho tôi nói là "ko cần vào, báo mày biết vậy thôi", nó cầm theo mấy lốc sữa hộp, hớt hơ hớt hải, nhìn mà tức cười, chắc nó nghĩ tôi nằm 1 chỗ rồi.
- 5 phút và 30 giây sau- "uh"... cái tin nhắn trả lời bâng quơ từ nó, một thằng bạn mà tôi nghĩ nó mới là thằng lo cho mình nhất, làm tôi hơi hụt hẫng...
Rời bệnh viện, để lại một ít máu, hành trang mang về là vài nút thắt chỉ khâu y tế trong miệng, kèm theo 1 rổ thuốc. Về nhà trong mệt mỏi, xem điện thoại thì thấy 1 tin nhắn khác từ nó "thu 7 tao ghe tham may duoc ko"...  "uh, sao cung duoc, tuan nay tao nam o nha luon, hehe" - "vay chung nao ranh tao ghe"...
Trưa thứ sáu, lang thang trên mạng và gặp nó .
- "eh, may ac wa nha, ban may sap chet cung ko ghe tham"
- "tao ban ma"
- "zay sao hom nao di lam ve may cung doi ghe nha tao noi chuyen, bay gio lai ban?"
- "thi tao da hoi may thu 7 di dc ko, may noi dc, sao gio trach tao ko ghe, h wa dang uong cf voi con N thi may nt do"
......
Hết biết nói sao luôn, thôi, out...
Nhìn lại thì thấy mình trẻ con quá, ích kỷ quá, tình cảm mà đòi hỏi người khác phải đối đãi với mình như mình đối với người ta, chuyện đó làm sao có được.
Nhưng... đâu có ai như nó đâu, người hoàn toàn không thân, chả có dính líu khi thấy còn hỏi thăm bị thế nào, mà nó thì 1 lời nói cũng tiếc. Rốt cuộc thì là tôi định nghĩa sai về tình bạn, hay tôi đòi hỏi quá đáng, hay là ... nó vốn không phải là bạn tôi....

Thứ Bảy, 15 tháng 10, 2011

TRUYỆN CƯỜI CẤM PHỤ NỮ ĐỌC


COPY TỪ BLOG, BLOG NÀY COPY TỪ BLOG KHÁC, NÓI CHUNG LÀ CHẢ BIẾT AI VIẾT, CHỈ BIẾT BẢN DỊCH NÀY CỦA TRANG HẠ! :))
1. Chàng yêu nàng từ thuở nàng mười lăm mười sáu tuổi. Cả hai lén lút đi lại, quan hệ, quậy gia đình, trốn nhà đi, dọa chết nếu không được chấp nhận. Nếu quan hệ ấy kéo dài một năm, được gọi là phạm pháp, dụ dỗ trẻ vị thành niên, có nguy cơ ra tòa thụ án. Nếu mối tình ấy kéo dài ba năm, được gọi là yêu trộm, tình yêu oan trái. Nếu mối tình kéo dài sáu bảy năm, sẽ được gọi là tình yêu đích thực, vượt núi trèo đèo qua bao khó khăn để yêu nhau. Kết luận: Bạn làm gì chả quan trọng, quan trọng là bạn làm được trong… bao lâu!
2. Một nàng cave, nếu ngủ với thợ thuyền hoặc lao động ngoại tỉnh, thì bị gọi là đối tượng xã hội. Nếu ngủ với đại gia lừng lẫy, thì được gọi là chân dài. Nếu ngủ với một ngôi sao sân cỏ hoặc màn bạc, sẽ được đàng hoàng lên báo kể chuyện “nghề nghiệp” và trưng ảnh hở da thịt giữa công chúng, không ai có ý định bắt nàng. Kết luận: Bạn làm gì chả quan trọng, quan trọng là bạn làm điều đó với ai!
3. Phòng tắm công cộng bỗng dưng bị chập điện gây hỏa hoạn lớn, vô số chị em chạy túa ra đường mà không kịp mặc gì. Những nàng thông minh là người không lấy tay che thân thể, mà lấy tay che… mặt.Kết luận: Hãy quan tâm tới mấu chốt của mọi vấn đề.
4. Một nàng gái ế chạy tới đồn cảnh sát tố cáo: “Tôi đã cẩn thận để tiền trong áo lót, thế mà thằng cha đẹp trai đứng cạnh tôi ở trên xe bus đông đúc đã móc lấy mất tiền của tôi!”. Cảnh sát ngạc nhiên: “Tại sao nó có thể móc tiền được ở một vị trí “nhạy cảm” như thế, mà cô không phát hiện ra?”
Cô nàng gái ế thút thít: “Ai ngờ được là nó chỉ muốn moi tiền?”
Kết luận: Một nhà kinh doanh tài ba là người moi được tiền của khách hàng trong lúc đang khiến khách hàng sung sướng ngất ngây.
5. Nhân viên vệ sinh của công ty rất buồn phiền vì các quý ông thường lơ đãng khi vào nhà vệ sinh. Để giải quyết những vũng nước vàng khè dưới nền toilette, công ty dán lên tường, phía trên bệ xí nam một tờ giấy: “Không tiểu tới bô chứng tỏ bạn bị ngắn, tiểu ra ngoài bô chứng tỏ bạn bị… ủ rũ!”. Ngay từ ngày hôm sau, toilette nam sạch bóng và không còn quý ông nào lơ đãng nữa. Kết luận: Hãy chứng minh cho khách hàng thấy vấn đề một cách cụ thể, ấn tượng.
6. Bố mẹ nàng mở cuộc thi tuyển con rể. Chàng A nói, tài khoản có một triệu đô. Chàng B khoe, có biệt thự hai triệu đô. Bố mẹ nàng có vẻ ưng lắm. Chàng C nói, cháu chả có gì cả, thưa các bác. Cháu chỉ có mỗi một đứa con, hiện đang nằm trong bụng của con gái các bác! Kết luận: Muốn cạnh tranh với đối thủ, cần có tay trong!

Thứ Hai, 9 tháng 5, 2011

.

Trống vắng, mơ hồ, bực bội...
Vẫn không thể quyết định khi đứng trước ngã ba đường.
Đứng nhìn mọi thứ một cách bất lực, và chỉ biết giận mình.
Muốn gào thét, muốn phá tung mọi thứ, nhưng dường như những người xung quanh, có "quyền" hơn mình, đều muốn làm như vậy, và chính mình là người phải kìm hãm, làm chỗ xả bực tức của "họ".
Rốt cuộc thì tôi là ai, tôi có giá trị gì, tôi cần có mặt trên đời này không? Nếu tôi biến mất thì có ảnh hưởng gì đến ai không, hay chỉ là thiếu mất 1 cái thùng rác để họ xả cho hả lòng?
Trong khi tôi đang buồn, thì một ai đó đang vui vẻ ở đâu đó ngoài kia....

Thứ Hai, 25 tháng 4, 2011

Phủi bụi

Hơn 1 năm nay, ko viết gì, cũng tội cho cái blog mà mình đã bỏ bao nhiêu tâm trạng vào đây. Cũng là không phải với những người đã rủ rê mình, cũng như người mình đã rủ rê tham gia vào blogspot.
Hơn 1 năm, xảy ra bao nhiêu chuyện, đã phải lựa chọn không biết bao nhiêu ngả rẽ, biết bao nhiêu mối quan hệ mới, bao nhiêu người bạn bè, đến rồi đi...
Mấy hôm nay, vì giúp 1 người biết viết blog để sẻ chia tâm trạng, để tìm 1 nơi thanh thản, mà mình lại nảy ra cái chuyện quét mạng nhện cho cái blog u ám này.
... 14:30, 25/04/2011...
...Đang bệnh...
(viết mấy dòng này thôi cũng đủ biết là "bịnh" rồi)