About me :

Ảnh của tôi
Tính tình lập dị, tính khí thất thường, dễ nổi điên, khi điên thì cắn, nói chung ... rất nguy hiểm :)). Cố chấp, bảo thủ, ích kỷ, tự cao, nham hiểm, độc ác, thủ đoạn, dữ dằn, côn đồ, tàn nhẫn...(chừng nào nhớ ra ghi thêm)

Chủ Nhật, 23 tháng 12, 2012

Giận

13:13
Đt vẫn im lặng từ sáng tới giờ, khi mình bắt đầu viết cái entry tự kỷ này.
Cái miệng hại cái thân. Đã không làm được mà cứ mở miệng ra nói.
Yêu giận rồi...
Mấy bữa nay cứ chọc giận, Yêu vẫn từng chút bỏ qua, mà cứ chứng nào tật nấy.
Bỏ không được kiểu nói vô lối như vậy.
Buồn.

Thứ Ba, 13 tháng 11, 2012

1 năm trước...

- Lo làm đi, face cái giè
- Hj
- :))
- Có người cũng vậy nói gì ai ta?
...
Mới đó mà 1 năm rồi, haizz, có lẽ ta đã già :D
1 năm qua, biết bao nhiêu biến cố, thay đổi từ mối quan hệ, tình cảm, cách ứng xử, thái độ...
Bao nhiêu lần giận hờn, bao nhiêu giọt nước mắt, nụ cười... :)
Từ bạn bè, thành anh em, rồi... hì , giờ này gọi là gì cũng không biết nữa, vì đâu có cho gọi là người yêu.
Nghĩ lại 1 năm rồi, có em bên cạnh, thật là vui và hạnh phúc. Cảm ơn em, công chúa của anh :)
Lắm lúc anh làm em buồn, làm em thất vọng, và khóc vì anh. Anh xin lỗi về tất cả những điều đó. Anh không hứa sẽ thay đổi hoàn toàn được những tính xấu làm em khó chịu, nhưng anh hứa sẽ luôn nghĩ về em trước khi quyết định điều gì.
Cảm ơn em, vì bên anh suốt 1 năm qua, cho anh rất nhiều niềm vui, hạnh phúc, và nhiều kỷ niệm cả đời này anh cũng không thể quên được.
Tiếp tục bước bên anh nha em.
...
Hôm nay, âm thầm làm 1 buổi kỷ niệm nho nhỏ của tụi mình. Tuy không nói ra, nhưng anh vui lắm, nhìn em khỏe mạnh, tươi tắn, anh chẳng mong gì hơn là bé luôn vui và hạnh phúc khi bên cạnh anh. Anh sẽ cố gắng để điều đó không bao giờ kết thúc.
Yêu em :)

Chủ Nhật, 14 tháng 10, 2012

Bà nội

Bắt đầu từ đâu nhỉ?
Có lẽ nên bắt đầu từ lúc biết nhận thức....
Khi tui 4-5 tuổi, niềm vui của tui là 11-12h trưa mỗi ngày đón bà nội đi bán ở chợ về, háo hức nhận quà vặt của bà, khi là gương sen, khi là vài cái bánh phồng tôm, là 1 bịch sương sâm, sương sáo... và cũng có khi tiu nghỉu giận dỗi vì bà chả đem gì về. Lúc đó nhà tui nghèo lắm, ba mẹ phải ngủ luôn ở cửa hàng, không trông nom tui được, phải gửi cho nội. Trong mắt tui, lúc đó, chỉ đúng giờ đó thôi, bà nội như thiên thần giáng thế giúp tui qua cơn đói kém (thực chất vẫn ăn uống no đủ, chỉ là không sơn hào hải vị như người ta thôi). :))
Có lẽ lúc đó, tui không nhận được nhiều như con chị họ của tui, chịu thôi, vì nó là công chúa, còn tui chỉ là thằng ở nhờ mà. Nhưng con nít mà biết gì, vẫn vui vẻ, và vẫn mừng như bắt được vàng khi được ông nội hay bà nội lục túi cho 500 mua chén chè của bà gánh dạo.
Vui lắm, nhớ lắm...
Năm tui lớp 1, tui sang ở nhờ (lại ở nhờ) nhà mợ tui, và được học thêm luôn ở đó, bị đánh như chó :)) ... e hèm, quay lại chuyện chính... từ lúc đó, tui vẫn nhớ nội lắm, vẫn thường xuyên đòi được qua ở đó chơi, được ở lại đó, đơn giản là bà nội không có la, chiều tui, và tui không phải ngủ trưa, không bị ai kìm cặp và được chơi điện tử thoải mái :P
Lớn dần lên, càng ngày càng ít qua nội, chỉ về khi có dịp gì đó, hoặc lễ tết, đại diện đám cháu chúc thọ ông bà, nhưng cũng vẫn còn mối dây liên hệ, vẫn hay được hỏi học hành giáo lý thế nào, haiz, mệt, chả muốn học mà cứ bắt học hoài, còn đòi vợ con sau này phải theo đạo nữa chứ, vậy ai thèm tui đây?
Tới năm cấp 3, số lần qua nội thưa dần... bà nội không ở nhà, mà đi chăm con cho chú Út, cũng từ dạo ấy, sức khỏe bà nội giảm sút dần...Kết cuộc của 2 năm đó là con chú Út khờ câm, vì mấy năm liền ra vào ở chung với 1 người già, mà người già thì không muốn nói chuyện, còn bà nội vì chăm 2 đứa cháu mà cũng kiệt lực. Rồi bà nội lại về nhà...
Nhà tui đề nghị ở với nhà tui, lúc đó gia đình tui cũng đỡ rồi, có nhà rồi, muốn bà nội xuống ở để chăm sóc, nhưng nội lại không muốn đi, chắc sợ phải thui thủi một mình như bên kia, mặc kệ tui năn nỉ có ông nội đi chung. Kể cũng tội bà...
Một buổi chiều như mọi ngày, bà đi mua đồ, bị 1 thằng mất dạy chạy xe mang phải, bà đập đầu xuống đất, rồi cũng qua, nhưng...
Từ đó, bà bắt đầu lẩn, trí óc nội giảm còn nhanh hơn sức lực của bà, rồi bà quên hết, chả nhớ ai, tới bác Hai ngày ngày ra vô gặp mặt mà cũng chỉ nhớ "thằng này quen quen". Bà cởi đồ đi vòng vòng trong nhà, bà đại tiện không kể đâu là đâu, một tay ông nội chăm sóc...con chị nói nó bực lắm, vì nó bị bẽ mặt vì 1 lần bà đang đứng giữa nhà lại lột hết đồ trước mặt bạn bè nó, nó từ chỗ chán chuyển sang hận bà. Tui nghe mà hơi bất nhẫn...chẳng lẽ mày không nhớ hồi nhỏ, tao chỉ là con chó ghẻ, còn mày là cành vàng lá ngọc ở nhà, được bà nội hết mực cưng chiều sao?...Thôi kệ, thương ai ghét ai đâu phải lúc nào cũng đòi hỏi công bằng được, cũng không trách nó được, nó cũng đâu có làm gì trái đạo đâu...
Một hôm, bà nội đột nhiên mất tích, mấy nhà con cháu phát hoảng lên, lấy xe chạy kiếm khắp thị xã, kết quả là một người quen tìm được bà ở cách nhà đến 2km. 2km với đôi chân gần như đi không nổi, và giữa trưa nắng...
Kết quả là sức khỏe bà nội tuột dốc không phanh, đến việc đứng cũng không tự làm được, mắt gần như không thấy đường. Mà có thấy cũng chả nhớ ai là ai... haizz....
Nhớ hoài cái lần bác Hai gọi qua, hơn 1 năm trước lần đó bà nguy kịch,chính tui ẵm bà ra đi viện, vừa ẵm đi mà vừa cầu nguyện...
Lần đó ai cũng chuẩn bị tâm lý bà sẽ ra đi bất kỳ lúc nào, vậy mà bà cũng qua khỏi, như một phép lạ của Chúa.
Rồi hôm nay, 1 ngày chẳng ai ngờ, chính xác là ngay cả người bên cạnh bà nội, cũng không nghĩ là bà lại ra đi, ra đi đột ngột như vậy.
...
Dù là ai cũng chuẩn bị tâm lý là bà yếu lắm rồi, bà có đi cũng là chuyện bình thường. Vậy mà ... nhìn bà nằm đó, muốn ứa nước mắt... Cố kìm lại mà nuốt vào trong thôi, cháu lớn mà, khóc gì, có ai khóc đâu!
Thực tế là khó mà đối diện được, nghe tin từ chiều mà không muốn về, không muốn thừa nhận là...
Một khoảng trống không thể lấp đầy...
Nhớ hoài câu bà nội dạy, "thương yêu đi con, mọi chuyện đều khó, chỉ có thương yêu là có thể tập luyện được, khi nào con thương yêu được kẻ thù con, là lúc con sẽ thấy lòng nhẹ nhõm nhất! Tha thứ hết đi con!". Đến tận bây giờ, tui vẫn không thể thấm hết câu này, tui vẫn nghĩ đó là 1 câu...hơi bị giả tạo...mẹ tui khi xưa cũng vậy, cũng không phục, vậy mà giờ lại làm y như những gì mẹ chồng chỉ....Nói sao thì nói, tui vẫn không làm được, quá khó với một thằng như tui!
Buồn? Chắc không phải...
Tui cứ giành cho được 3 đêm canh hòm, đơn giản cũng là muốn được riêng tư ngồi với bà nội thôi, để ôn lại mọi thứ, haiz, kể cũng ích kỷ nhỉ. Đã vậy còn nói "cô chú lớn rồi, thôi để thanh niên như con thức đi". Tui thiệt là đê tiện! :))
Nghĩ lại, ngoài mấy lần chúc tết, và mấy lần dúi tiền (của bố mẹ) cho bà nội, chả mấy khi tui làm bà nội cười... đúng là thằng bất hiếu...
Haizzza....
Bà nội ơi, hy vọng nội được sống vui vẻ hơn, thảnh thơi hơn, hạnh phúc hơn ở sau cuộc sống đời này, con thực lòng cầu mong như vậy...
...lại viết dài quá rồi...
haiz

Thứ Ba, 9 tháng 10, 2012

"tự điển sến"

....
- Em không phải con heo đâu a!
- Trong mắt a e luôn là con heo con thôi!
- Em từ công chúa rồi thành cọp, thành gấu, thành mèo, giờ xuống thành con hêu luôn rồi sao anh? Hix... :(
....
Phải rồi :)
Tất cả đều là em thôi, em biết không?
Là công chúa của anh, để anh tôn sùng và yêu thương.
Trong mắt anh, em là 1 con cọp đúng nghĩa, dữ dội và bạo liệt, luôn nồng nàn và hết mình trong tình yêu ^_^
Uh, bé là gấu, nhưng chỉ là con gấu bông thôi, để anh ôm trong lòng, để cảm nhận sự ấm áp và mềm mại của em.
Và trong vòng tay anh, em ngoan ngoãn như một con mèo con, luôn quấn quít khiến anh không thôi nghĩ về em.
Còn heo hả? 1 con heo tròn ủm, mũm mĩm, là điều anh luôn muốn ở em đó, để anh âu yếm và nựng nịu em, và cũng để không ai dòm ngó đến cục vàng của anh nữa.
...
Bé là tất cả của anh, tất cả niềm vui, hạnh phúc, sự ấm áp, lòng yêu thương, sự quan tâm lo lắng của anh.
Bé là tâm điểm của mọi suy nghĩ yêu thương, chăm sóc, chiều chuộng... Bé biết không?
.
.
.
.
.
.
- Kinh quá, anh sến quá đi thôi.
.
.
.
.
 hahaha, uh, a sến lắm, nhưng đó là những suy nghĩ của anh về em đó, bé ah, yêu bé thật nhiều, thật nhiều :)

Thứ Năm, 20 tháng 9, 2012

Break a silence...

Cuối cùng cũng nói ra được những điều giấu kín trong lòng, thấy nhẹ nhàng hơn.
Trong mắt người ta, mình thế nào, không quan trọng nữa.
Mối quan hệ này về đâu, không quan trọng nữa.
Quan trọng là người ấy phải bỏ được những ám ảnh vô lý của quá khứ, để vui vẻ hơn, tích cực hơn,...
Em thấy chứ? Không gì khác ngoài 1 câu nói mơ hồ, đã có thể phá bỏ hết những rào cản tâm lý đó, giữ thứ vu vơ như vậy trong lòng có đáng không em?
Chờ đón mọi điều tồi tệ để trả giá cho quyết định ngu ngốc này...

Thứ Tư, 12 tháng 9, 2012

Bước ra đường và giơ tay lên vẫy...


Ngồi soạn lại bóp tiền, sau nhiều ngày không nhìn tới.
Rơi ra mấy cái vé xe bus mình thỉnh thoảng đi trong năm nay.
Cầm lên mới để ý, thì ra mệnh giá cũng khác xưa nhiều rồi, nhớ cái thời mà tuyến nội ô 2000đ, còn Bình Dương-Sài Gòn là 4000đ…
Biết bao nhiêu thứ thay đổi, nhưng chiếc xe vẫn thế, vẫn những cái ghế cứng còng, vẫn kiểu chạy 1 khúc-dừng 1 khúc, mấy lần đầu đi mặt xanh như tàu lá. J
Tự nhiên nhớ cái thời đi tuyến Củ Chi, mỗi lần leo lên xe là y như làm xiếc, chạy vắt giò lên cổ rồi đu cửa xe mà lên, mấy tài chạy tuyến đó quen mặt, thậm chí chẳng thèm dừng lại bến của mình, toàn “ê, ê, nhanh lên mày”… bó tay
Nhớ cái tuyến 74, chạy ngang trường Thanh Bình, có 1 cô bé dễ thương ngày nào cũng đi chung tuyến với mình (chả biết có trùng hợp không), ngày nào cũng liếc mắt nhìn nhau mà chả nói gì, gặp chỉ biết cười, đến bây giờ cũng chẳng biết tên. Hehe
Nhớ cả chuyến Bình Mỹ, vắng teo, 1 mình 1 xe nằm ghế sau ngủ, xóc 1 phát là lăn từ trên ghế xuống sàn xe, thằng soát vé nhìn mình cười nham nhở. Vậy mà té riết rồi quen, nó chả thèm nhìn nữa (mà mình cũng chả sửa tật bạ đâu ngủ đó).
Vẫn những anh chàng (hoặc cô nàng) bán vé ăn nói cộc lốc, vẫn các bác tài hay chửi mỗi khi khách làm gì đó ko đúng nội quy.
Có mấy ai biết  cái kiểu chạy khiến người ta ói mật xanh mật vàng ấy cũng đầy áp lực với cánh tài xế, đón sót khách : bị trừ lương, không đúng giờ : trừ lương, khách phàn nàn : trừ lương…
Mấy ai biết những người soát vé cũng vẫn ân cần tìm chỗ cho 1 cụ già khi bước lên xe, ân cần bằng chính cái giọng côn đồ của cuộc sống nhiều va chạm : “đm, mày thanh niên trai tráng mà không biết đứng lên nhường chỗ cho bà già hả” (không phải tớ :)) )
Nhớ hôm trước đi xe, vô tình đưa đầu ra ngoài hóng gió (vẫn trong khoảng cách an toàn), đột nhiên tài xế nhìn gương chiếu hậu la lên “bỏ cái đầu vô, muốn mất đầu hả mậy”. Thì ra trong lúc chạy, trách nhiệm khác của họ là bảo đảm an toàn cho hành khách, dù là lỗi của bất kỳ ai.
Thế mà… mấy ai thông cảm, chính bản thân cũng có lần rủa thầm trong bụng khi thấy xe bus đón trả khách trước mặt, ép mình vào lề. Chắc mấy chú cũng sốt ruột lắm khi đưa đón khách bị trễ giờ, vì kẹt xe, vì kháchcà chớn hay vì cả ngàn lý do mà mình chẳng biết hết được.
Bất giác sờ tay lên mặt… những vết sẹo mà thủ phạm là xe bus… Có chút ấm ức… phải chăng một số ít tài xế vô tâm đã làm xấu đi hình ảnh của xe bus, thứ xe thường bị dè bỉu, nói kháy là “xe vua”. Hay bản thân anh chàng ép mình vào lề hôm nọ cũng vì sốt ruột (giùm) hành khách, mà chạy ko nhìn… haizz
Chiều nay đi về, thấy xe bus tuyến Đại Nam-Bến Thành, chỉ 1-2 người ngồi…
Chẳng biết rồi xe bus sẽ tồn tại được bao lâu đây….

Thứ Sáu, 7 tháng 9, 2012

...

...Có cần biết đến quá khứ của người mình quan tâm không, khi mà biết chẳng để làm gì, khi mà chỉ cần biết chút ít về nó đã khiến mình đau đến nghẹn thở?...
Không ghen tuông, không hờn giận, không nghi ngờ... nhưng có suy nghĩ... và những suy nghĩ đó như từng nhát dao cứa vào tim...
Nỗi đau đó không liên quan gì đến hiện tại, vì chưa bao giờ, và không bao giờ mất đi 1 chút nào sự tin tưởng mình dành cho người ấy, nhưng... đau vì cái quái gì cũng không biết...haizz...tự thất vọng về bản thân...
Tự nhìn nhận lại bản thân... mình cũng làm điều tương tự với người ta, thậm chí là thường xuyên như thế, mà lại chẳng hề để ý...
haizz...
Giận mình quá...

Thứ Năm, 6 tháng 9, 2012

Blog đêm

10:21 pm
Chẳng hiểu vì lý do gì mà giờ này lại muốn ngồi viết vài dòng vô định...
Vui? Hay buồn? Có lẽ là cả hai, và có cả thất vọng...
...
...Nãy giờ hình như viết được hơn 20 dòng, và cũng đã xóa chừng đấy... Bệnh đến nơi rồi! haizz
Hình như khi không được vui, mà không nói ra thành lời, lại có khuynh hướng viết nhiều hơn.
Riết rồi cái blog như cái thùng rác vậy, cái gì đau bệnh quặt què, cái gì cặn bã, cái gì đánh khinh, lo lắng, buồn chán, ... đều quẳng vào đây không ngại ngần...
...
lại xóa thêm vài chục dòng nữa...
...có khi nào mình lo lắng chuyện vô ích không...
haizz...
...cái gì đến sẽ đến, mình chẳng thay đổi được gì, có chăng chỉ là thay đổi cách suy nghĩ...
...nhưng...
...liệu mình có thể thay đổi không, hay tệ hơn nữa, liệu mình có thể đối mặt với chuyện đó nếu nó xảy ra không...

Thứ Tư, 5 tháng 9, 2012

lại lảm nhảm

Lần đầu tiên làm cái việc thế này, vừa chat vừa viết blog...
...mà lại viết về cái người đang chat ấy chứ...
Không biết tình hình đến đâu, nhưng nhìn bề ngoài, ít nhiều cũng khiến mình yên tâm hơn...
Dạo này được ăn trưa cùng người ta, và có lẽ sẽ thường xuyên như thế, thật vui :)
Làm con bạn thân giận dỗi vì đột ngột cắt hợp đồng dài hạn, thôi kệ, nó còn người yêu nó mà :))
Trưa nay đi ăn, nhìn người ấy vui vẻ, thoải mái, thật tuyệt...
Đã khỏe hơn trước, da dẻ hồng hào hơn (ít nhất là mình thấy vậy), ăn nhiều hơn (chính xác là nhiều hơn hoặc bằng mình).
Trời đang mưa, và có lẽ chiều nay sẽ mưa rất to, hy vọng là người ta không mắc mưa, cũng như về nhà an toàn..
Lẩn khuất một đám mây u uất trong lòng mà nói ra có lẽ sẽ khiến người ta giận đến không nhìn mặt mình mất...

Thứ Tư, 29 tháng 8, 2012

lẩn quẩn

Chóng mặt
Mệt
Ói...
Nghe la mắng
Mệt
Cố ăn
Chóng mặt
Ói...
Lại nghe la mắng
Đuối sức
Uống nước
Nghỉ ngơi
Vẫn chóng mặt
Vẫn ói...
Mệt
Ói cả máu...
Bế tắc ...
Đau khổ...
Biết làm gì đây ...
Trời ơi!!!!

Thứ Hai, 27 tháng 8, 2012

Cắn rứt

Ngồi đây sau bao nhiêu thao thức và lưỡng lự ... uh thì viết ra cho nhẹ bớt nỗi lòng thôi...
Thật đau khi bị người khác làm tổn thương, nhưng sẽ xót xa hơn nhiều khi mình lại làm chuyện có lỗi với người mình hết mực yêu thương.
Cả tuần nay, người ta không ăn uống gì được, lại bị la mắng vì "không nghe lời mới để sức khỏe sa sút".
Hôm nay đi khám, cầm tờ giấy xét nghiệm, mặt người ta buồn rười rượi...
Trời ơi, phải chi mình được thế vào chỗ ấy, thương quá mà không biết làm gì cho người ta...
"anh về đừng nhắn tin cho em, em mệt lắm, không đọc tin nhắn đâu, muốn thì tối hãy nhắn..." câu nói lấp lửng sau cái gục đầu vào lưng ...
Tối : "Dung bun nha a! Kg faj e het thuog a nen moj tho o voj a vay dau. Taj e kg khoe, roj laj chuyen do. :( Hjeu cho e... "
Người cần được quan tâm là em mà, người cần được an ủi là em mà ?
Chỉ biết thầm trách bản thân vô trách nhiệm. Hận mình ghê gớm...
Anh chẳng biết làm gì cho em, chỉ biết cố hết sức mình thôi.
Anh biết em chẳng đọc được những dòng này.
Nhưng anh hứa, anh sẽ luôn bên cạnh và lo lắng cho em, dù có chuyện gì đi nữa, đến khi nào em còn cảm thấy cần sự có mặt của anh...

Thứ Ba, 10 tháng 1, 2012

Khốn nạn

Bối rối, lưỡng lự...
Làm nhiều chuyện xấu xa, làm đau lòng nhiều người, nhưng chẳng muốn dừng lại.
Một cuộc chơi mà tất cả xung quanh là con rối, chỉ một mình ta chơi ...
...vì ta từng làm con rối, làm một đứa bị xỏ mũi, bị lừa lọc, bị đùa giỡn trên sự chân thành của bản thân  ...
Vẫn thấy đâu đó sự tàn nhẫn của bản thân, con quái vật ích kỷ trong tâm hồn...
Muốn đòi hỏi một sự công bằng, muốn người ta phải chịu những nỗi đau, hậu quả mà chính họ tạo ra. Nhưng khi không làm gì được thì lại trút hết đau đớn sang những kẻ đang vây quanh... Có vô lý không, có ác không...
...có khốn nạn không...
Có đấy...
Biết làm gì hơn khi ta nhận ra rằng ta khốn nạn. Khi ta hả hê bằng cách sao chép nỗi đau của bản thân lên kẻ khác, những kẻ tội nghiệp xem ta như ánh sáng của cuộc đời...
Đơn giản vì ta thà làm một tên khốn nạn, chứ không muốn làm một kẻ đáng thương.
Ta không phải kẻ đáng thương...