About me :

Ảnh của tôi
Tính tình lập dị, tính khí thất thường, dễ nổi điên, khi điên thì cắn, nói chung ... rất nguy hiểm :)). Cố chấp, bảo thủ, ích kỷ, tự cao, nham hiểm, độc ác, thủ đoạn, dữ dằn, côn đồ, tàn nhẫn...(chừng nào nhớ ra ghi thêm)

Thứ Sáu, 10 tháng 5, 2013

Nắng

Trưa, vội vã đi trên con đường hừng hực nóng. Ở xa xa, cái nóng bốc lên thấy như cả một biển nước trước mặt, có cảm giác như tầm nhìn được tắm mát trong cái hồ nước trong veo đó. Mồ hôi đổ xuống mắt cay xè làm người ta quay lại thực tế, rằng chẳng có hồ nước nào lại nằm giữa con đường nóng như chảo dầu, cũng như chẳng có thiên đường nào tồn tại nếu mình không có chủ đích đi tìm.
Nóng kinh hồn, chạy bon bon với tốc độ sáu mươi cây số một giờ mà mồ hôi vẫn ướt đẫm lưng áo, tự nhủ rằng giờ mà thử dừng xe lại, để nhìn gì đó, để đeo thêm cái bao tay, để chỉnh lại cái khẩu trang hay nón bảo hiểm, hay nhẹ nhàng hơn là chạy chậm lại để tìm một thứ gì đó, có lẽ sẽ chết cháy mà chẳng kịp trăn trối lời nào.
Bật cười với ý nghĩ điên khùng ấy, chả ai chết chỉ vì nhiêu đây nắng....nhiêu đây nắng...ừ thì... chỉ nắng đủ để nám đen da của thằng nhóc bán bánh cam, tiếng rao lạc lõng trong khu xóm vắng, xa dần sau lưng như đoạn cuối một bài bolero, đủ để cháy vàng tóc con bé dân tộc ăn xin ở góc chợ, tay ôm đứa em đang mút lấy mút để cái bình -đáng lẽ là bình sữa- đựng toàn nước lã, ... chỉ thế thôi chứ có ai chết đâu!
Đến góc đường quen thuộc, thấy bóng dáng ông già bán vé số cũng quen thuộc, đứng dưới cái nắng chết-cháy-thằng-chạy-xe, chìa xấp vé số quen thuộc ra, ánh mắt mừng rỡ nhìn thằng khách quen thuộc, cái thằng mỗi lần đi ngang chỉ mua đúng một tờ, và la lên "mấy nay cậu đi đâu mà không thấy ghé mua vé số" khi thằng khách chưa kịp dừng hẳn xe. Mặt ông già vàng ệch như nắng trên đường, khô quắt lại, dưới mái tóc lơ thơ mấy cọng bạc trắng, đến mức nắng mà có thể làm tóc ổng vàng đi một tí có lẽ nhìn ông già sẽ trẻ ra vài tuổi. Hỏi ổng mấy câu khách sáo như người quen qua đường gặp mặt
- Nay nắng quá heng ông.
- Ờ, nắng ngộp thở luôn, mà thôi, còn đỡ hơn mưa cậu ơi! Mưa là ế chết luôn!
- Sao ông không vô mấy quán cà phê bán, mà cứ phải đứng một chỗ vầy, nắng quá chịu sao nổi.
- Quen rồi cậu ơi, với lại khách quen, người ta thương, người ta biết chỗ còn ghé mua! Với lại già rồi sức đâu mà đi nhiều nữa cậu.
Mua một tờ, rồi bỏ đi, không quay đầu lại, như để lại sau lưng tội lỗi của chính mình, mà bất lực không tài nào cứu vãn được... Suy nghĩ ngần ngừ rồi mua một chai Revive ướp lạnh, quay lại đưa ổng. Ổng cười cảm ơn rồi ngửa cổ tu ừng ực như chết khát từ thuở nào, uống hết nửa chai, còn lại nhét vào cái cặp dơ dáy cũ kỹ treo trên ghi đông xe,cười, "chiều về cho thằng cháu". Thiệt là hài! Tức cười! Ai lại cho thằng cháu yêu quý của mình nửa chai nước ngọt đã uống dở. Thằng cha nó đâu mà để ông làm như vậy. Lời nói trong miệng chưa bật ra đã vội nhai nát, rồi nuốt vào còn nhanh hơn ổng uống nước.
Lại một lần nữa quay đi và không dám nhìn lại...
...
"chú ơi mua con một tờ vé số, sáng giờ ế quá chú ơi"
Suy nghĩ tới lui rồi quyết định không mua vì đã mua của ông già, và cũng không dám ngẩng mặt lên nhìn thằng nhóc ấy, sợ mềm lòng  rồi lại ấm ức vì "chi tiêu ngoài kế hoạch"...
Thằng nhỏ đi ra, chỉ thấy cái cặp giò khẳng khiu đen nhẻm, quơ qua quơ lại trong hai cái ống quần tà lỏn màu cháo lòng rộng thùng thình, đi dưới cái nắng chết-cháy-thằng-chạy-xe...
Liệu trong mắt nó và ông già kia, có ai thấy cái hồ nước mát lành trong ảo tưởng kia. Hay chỉ là một đoạn đường dài nóng như hỏa ngục?

Thứ Bảy, 4 tháng 5, 2013

Tổng kết một ngày

Hôm nay là một ngày vui và hạnh phúc.
Có lẽ không nên nói nhiều, để người trong cuộc tự cảm nhận thì sẽ hay hơn! :P
Ấm cúng trong khi ở ngoài mưa gió đì đùng, giật đổ cây cối, thật là ghê!
Chiều nay, lần đầu tiên thấy có người say. Thấy còn dễ thương hơn cả bình thường ấy chứ! hii
- A rảnh không?
- Rảnh
- Viết blog đi, không có ý định gì với a đâu!
Vì những câu nói như vậy mà lên đây viết vài dòng vu vơ thế thôi! Nói thật là chả biết viết cái gì nữa :P
Con người đúng là ích kỷ, khi hạnh phúc thì người ta chỉ muốn giấu trong lòng, chẳng muốn chia sẻ cho ai cả, mặc dù biết cái blog này, số người đọc không vượt quá con số hai :P