About me :

Ảnh của tôi
Tính tình lập dị, tính khí thất thường, dễ nổi điên, khi điên thì cắn, nói chung ... rất nguy hiểm :)). Cố chấp, bảo thủ, ích kỷ, tự cao, nham hiểm, độc ác, thủ đoạn, dữ dằn, côn đồ, tàn nhẫn...(chừng nào nhớ ra ghi thêm)

Thứ Năm, 26 tháng 9, 2013

Thơ con cóc

Tự hào về điều gì khi sánh bước bên em?
Tự hào rằng tình yêu tôi rất lớn
Tự hào mỗi khi ai đó khen người con gái tôi thương
hay vì đã chinh phục được người trong mộng?

Không

Nhớ lại những đêm
Tiếng côn trùng ru thời gian trong bóng tối
Ngàn sinh linh hòa điệu xung quanh
Hai anh-em nhìn nhau trong thinh lặng

Nhớ buổi chiều mưa ướt tóc, ướt mi
Khi thằng anh không muốn làm anh nữa
Hai hướng nhìn xa xăm ra sông rộng
Đưa nhau về khi giọt buồn nặng hạt
Mà cách xa nhau, mà lòng đau nhói

Nhớ cái Tết lạ lùng đêm dạ khúc
Vội vàng và cuống quýt
Bước chân qua một quãng đường dài
Và được khen, vui như trẻ nít

Nhớ trăng lên sáng rực biển đêm
Hai đứa làm trò như trẻ lên năm
Nhớ những khi sức khỏe hao mòn
Cái nắm tay tin tưởng, ánh mắt trọn yêu thương

Nhớ lại nhiều, nhiều và nhiều nữa
Bỗng thấy mình thật ngu ngơ
Tự hào vì cái gì, tự hào với ai, và cái-tự-hào để làm gì
Khi bước bên em đã là bước đi bên niềm hạnh phúc.

Thứ Tư, 25 tháng 9, 2013

Cà lem

Ngồi tĩnh lặng, nghỉ ít phút sau khi đi một vòng dưới trời nắng và gió. Bỗng nghe tiếng leng keng quen thuộc như từ mười mấy hai mươi năm trước vọng về. Một ông già năm sáu mươi tuổi đẩy chiếc xe đạp, với cái thùng nhỏ kế bên, trên tay cầm là cái chuông cũ kỹ luôn rung lên theo từng bước chân, hình ảnh đó làm mình nhớ tới cái thời thơ ấu đầy máu lửa :)
Khi bắt đầu biết nhận thức, cũng có thể nói là cái thời xa nhất mà trí nhớ mình có thể với tới được, một trong những niềm vui nho nhỏ đã gắn với ông già bán cà lem rồi. Ah...dĩ nhiên nó không thể sánh bằng mỗi buổi ngồi chờ bà nội tan chợ mang về cho những thứ quà vặt cho trẻ con, hay những con tôm nhỏ nướng, đánh đổi bằng bữa cơm trưa thiếu đồ ăn của bố mẹ. Nhưng nó vẫn là niềm đam mê muôn thuở của mọi đứa trẻ nhỏ, ít nhất là ở cái thời đó.
Thời đó... cứ nghe leng keng leng keng, lại nắm áo ông nội, vòi cho được vài bạc lẻ để chạy như bay theo ông già, miệng gào thét "Cà lemmmmmm, cà lemmmmmm!!!!" .Khúc ngắn 200, khúc dài 500, kem 2 xắn, có bánh ốc quế thì 1000. Ôi, nhớ cái thời, đứa nào mà ăn được cây kem có bánh 1000 đó, nó giống như người lớn bây giờ đưa ra trước mặt nhau cái Iphone 5S ấy nhỉ :))
Lớn thêm chút nữa, bắt đầu có nhà, thoát cảnh sống nhà thuê nhà mướn. Mình nhớ cái nhà mình lúc ấy to nhất xóm nghèo, được tô vôi, lợp tôn. Trùng hợp thế nào, ngay sau nhà mình là nhà ông bán cà lem mà tuần nào đi học giáo lý trên nhà thờ cũng phải mua 1 cây ăn cho đã thèm. Có hôm ngồi cửa sau cả buổi, chỉ đề nhìn thằng con của ổng lắc cái thùng làm kem suốt mấy tiếng. Vừa lắc nó vừa nhìn bâng quơ, mặt hất lên đầy kiêu hãnh, mặc kệ cho thằng nhỏ bên này ngồi há miệng, chảy cả nước miếng vì thắc mắc "sao ngồi lắc lắc vậy mà một hồi tự nhiên có kem được ta?"
Rồi nhà đó bán đi, để lấy tiền xây nhà ở chợ. Thoáng chút buồn, nhưng cũng chả được bao lâu, con nít mà... cũng vẫn ăn kem ấy, kem chẳng có gì đổi khác, có chăng là ông cà lem ngày càng già hơn thôi...
Rồi lớn hơn nữa, cũng quên mất cái thú vui ấy từ khi nào chẳng rõ, mãi đến dạo gần đây, gặp lại ông, ghé nhà mua cuốn tập cho cháu nội. Hỏi ông, ông nói vẫn bán kem cây cho lũ nhỏ trên nhà thờ, và vòng vòng các trường tiểu học. Ông nói dạo này bán khó khăn lắm, lại đang mùa hè nữa, tụi nhỏ nghỉ hết không biết bán ai, một ngày có khi được có ba mươi ngàn, đủ tiền ăn trưa, để dành mười ngàn ăn tối... Cũng không dám hỏi tại sao ông không có tiền mà thằng con ông nó để ông lo cả con của nó...
Hôm đó trời hè nắng lắm, ông đi, như một thói quen, vừa cầm tay vào xe lại lắc cái chuông leng keng như suốt mấy mươi năm đã thế. Cứ ngóng tai nghe tiếng chuông đi xa dần, nhắm mắt lại cũng có thể tưởng tượng ra cái tướng đi già cỗi đó, cũng như hôm nay, nghe tiếng chuông cũng vẫn gợi nhớ về ông cà lem theo suốt tuổi thơ...
Giờ thì người yêu mình cũng thích kem, dạo gần đây cứ đòi ăn kem, là kem tươi KFC, tuy nó không có được cái hương vị tuổi thơ đó, nhưng ngon hơn nhiều, giá cũng chỉ ba ngàn đồng, không hề mắc mỏ. Bỗng chạnh lòng nghĩ, kem ngon như thế này, cũng giá đó, rồi ông bán làm sao.
Phủi hết những suy nghĩ vẩn vơ đó đi, quay lại với thực tại... vẫn còn vương vấn nhớ hoài cái kiểu vòi tiền ông nội mua kem, như bây giờ, vòi một tiếng thương của người yêu mến :)