About me :

Ảnh của tôi
Tính tình lập dị, tính khí thất thường, dễ nổi điên, khi điên thì cắn, nói chung ... rất nguy hiểm :)). Cố chấp, bảo thủ, ích kỷ, tự cao, nham hiểm, độc ác, thủ đoạn, dữ dằn, côn đồ, tàn nhẫn...(chừng nào nhớ ra ghi thêm)

Thứ Hai, 23 tháng 11, 2009

Thầy cô...

Mỗi người, ai cũng có 1 quãng thời gian , với phần lớn có lẽ rất vui vẻ, là thời gian đi học phổ thông. Không tính đến những ngày tháng căng thẳng cuối cấp 3, miệt mài "cày cuốc" với ám ảnh thi cử thường trực trong đầu thì có lẽ đó là thời gian mà ai cũng mong quay trở lại.
Nhắc kỷ niệm xưa lại nhớ thầy nhớ cô, những người tôi vô cùng kính trọng...
Nói thì có vẻ hiếu kính lắm, ra vẻ học trò ngoan, dưới mắt thầy cô (hồi xưa) thì tôi là 1 đứa gương mẫu, chứ thực tế thì tôi là "quỷ", thầy cô mà tôi còn nhớ mặt nhớ tên có lẽ không quá 10 người. Tôi còn thấy khinh mình ấy chứ!

Nhớ nhất có lẽ là cô Mỹ, chủ nhiệm lớp 9, người có vô số hiểu lầm đáng tiếc với tôi.
Đầu năm lớp 9, vào nhận lớp, chưa xếp chỗ, tự chọn chỗ ngồi, cô vừa vào được vài phút (và đang dằn mặt "ma mới" - cho dễ dạy) thì từ phía cửa sổ,1 viên đá, chẳng biết vô tình hay cố ý, bay sượt qua tôi và... lao thẳng về cô. Cả bàn tôi đc 1 phen ra trò "Đứa nào dám hỗn láo tới mức này???", cũng phải thôi, bàn tôi ngồi, trừ tôi ra, toàn là học sinh cá biệt và lưu ban (sau khi học mới biết) và tôi được liệt vào "danh sách đen" từ hôm ấy ( mãi hết học kỳ 1 xét cả học lực lẫn hạnh kiểm, mới thoát khỏi danh sách chăm sóc đặt biệt, hú vía)
Cái hiểu lầm mà đến tận giờ tôi vẫn chưa thanh minh được với cô là cái hiểu lầm sâu sắc nhất...
Từ lớp 8,tôi đã vào tầm ngắm của 1 "thế lực đen tối", chả thế mà lớp 8 tôi ở trong đội Toán của trường, thế mà cả nhóm ấy lên lớp 9 vẫn chung 1 lớp như hồi lớp 8, riêng tôi đc cho "ra rìa", xếp vào cái lớp "khốn nạn" nhất trường. 20-11 năm đó, mẹ tôi "biết điều", làm 1 gói quà, nhét trong ấy ít "chân dung Bác" bảo tôi biếu cho "thế lực đen" ấy. Đuyểnh đoảng thế nào, nghe ẩu thế nào lại đem tặng ... cô chủ nhiệm!
Chiều về "được" mẹ mắng cho 1 trận, rồi lại đem gói khác (cũng có "chân dung Bác"-đương nhiên) đem tặng lại cho đúng "mục tiêu".
Dĩ nhiên là lúc ấy tôi chẳng hề biết chuyện tiền nong gì trong ấy...
Ngày hôm sau, vào lớp, từ sáng cô đã hầm hầm, vào tiết sinh hoạt là cô nói ngay "có người không hề tôn trọng tôi, coi thường tôi quá mức, tôi giận điên với món quà khiếm nhã ấy". Oan ức tôi quá, tôi nào biết gì, thế mà lúc ấy cô nói, tôi có hiểu gì đâu, mãi lên lớp 10 tôi nhớ lại mọi chuyện thì ... muộn rồi. May mà lúc ấy cô không gọi đích danh mình ra, may mà lúc ấy cô có lẽ còn "trừ hao" khoản tôi không hề biết ra, cô nói chung cả lớp chứ chẳng hề gọi riêng tôi mà trách tiếng nào...
Nhớ lại thì thấy may vì cô còn tôn trọng mình, dù mình (vô tình) hạ thấp danh dự của cô. Tôi kính trọng cô từ nhân cách, lòng tự trọng, đến cả cách ứng xử của cô. Giờ cô vẫn như xưa, nghe nói cô vẫn bị học trò ghét, ghét vì cái tính đâu ra đó, không hề câu nệ, nương tay với học sinh, không bao giờ tỏ ra khoan dung, luôn là "hung thần cho điểm tàn sát" môn Anh Văn khối 9. Thời tôi học cô đã thế, và giờ cũng thế. Cô, em sẽ mãi là 1 trong số ít những ngươì luôn kính trọng cô, dù em đến giờ ... vẫn chưa đủ can đảm gặp mặt cô, mà chắc gì cô còn nhớ em ...

Người thứ hai tôi muốn nhắc là thầy Sơn, thầy bộ môn Toán, lớp 7... thầy là ngươì dẫn dắt tôi đến đội Toán của trường, thầy là người khiến tôi say mê với môn hình học, đến giờ vẫn là thế mạnh cho các môn kết cấu, đồ họa của tôi... nhưng có lẽ, những thứ đó chỉ khiến tôi nhớ ơn thầy, còn lòng kính trọng thì xuất phát từ chỗ khác, nó đến từ... cây "thiết bảng" khét tiếng trên tay thầy ...
Tôi nhớ mãi hôm ấy, vốn là học trò cưng của thầy, chuyện kiểm tra 15', kiểm tra miệng (bằng cách giải BT toán), điểm 10 là đương nhiên đối với tôi, đâm ra chủ quan, hôm ấy tôi ... không học bài! Chỉ có 2 dòng định lý , mà tôi nhớ rõ đến bây giờ : "định lý Talet". Khi thầy gọi tên tôi, trời đất với tôi như tối sầm lại ( vì nhục :)) )ở dưới còn râm ran "kêu ai chứ nó thì khỏi trả, 10đ đi về cũng đc ". Chuyện gì đến nó đến... tôi không thể nói nổi 1 câu. A lê hấp, úp mặt vào tường, lãnh 1 gậy, cây đầu tiên từ khi thầy dạy tôi đến lúc ấy... sau này nghe lại, hình như tôi đc thầy "ưu ái",cây ấy là hết sức bình sinh thầy quất, hơn hẳn những đứa khác (hèn gì về chỗ là "mông cách đều ghế 1cm" chứ không dám bỏ xuống).
Hôm sau đi học thêm thầy, tôi định nghỉ học, tôi sợ vào nhà thầy, thầy trách, sợ thầy không còn ngó ngàng tôi nữa, nhưng nghĩ kỹ... "lỗi mình thì mình chịu, tránh đi đâu!". Vào nhà, thầy không trách tiếng nào, cũng chẳng bỏ bê tôi, vẫn vậy, cứ như không có chuyện hôm qua vậy...Đến bài khó, không ai giải đc, chỉ mình tôi làm, bất ngờ thầy vỗ vai "thế này mới là học trò tao chứ". Tôi muốn khóc ngay đấy, xưa giờ thầy có khen tôi thế bao giờ, rõ ràng thầy hiểu tâm trạng tôi đó thôi...
Sau hết cấp 2, về gặp thầy, thầy cũng chẳng niềm nở, vào thăm thầy cũng ậm ờ, cho qua chuyện, chẳng hơn gì hồi lớp 7, thế mà khi tôi về, thầy cũng với theo "đừng có để như hồi đó nghe mày"... nghe mà muốn rớt nước mắt, thầy vẫn nhớ đó thôi...

Còn nhiều nữa, cô Thuận dạy thể dục, mà khi tôi gãy tay ( lỗi tôi ), cô đến tận nhà vừa khóc vừa xin lỗi bố mẹ tôi, cô Lan Anh bảo vệ tôi khỏi những cái tát vô lý của thầy chủ nhiệm lớp 6, và giúp tôi chuyển lớp, cô Mai lớp 4, ngươì mà hồi ấy tôi chỉ cần nghe nạt 1 tiếng là muốn tè ra quần (thật đấy :)) ) cô Mỹ Hoa- hỗn danh Ma Quỷ dạy Lý lớp 8,"ngươì nhỏ mà thiết bảng ko nhỏ".... nhiều lắm, những người mà tôi luôn kính mến, nhưng... thầy cô tha lỗi, em .. làm biếng quá rồi :))

Em luôn nhớ đến các thầy các cô, em luôn giữ trong lòng những tình cảm của mình dành cho các thầy các cô...

(viết blog cần hội đủ các yếu tố : Thiên thời (đúng giờ linh) địa lợi (máy nhà) nhân hòa (ko ai ở nhà) mới viết đc, nên đáng lẽ bài này được viết đúng ngày 20-11, mà mãi hôm nay mới viết... haizz.. thôi kệệ, có viết là đc rồi, chủ yếu là cái tấm lòng, tấm lòng thôi! haha! )

Thứ Bảy, 17 tháng 10, 2009

mong manh của người

Chị D ở Đài phát thanh kể, có lần hỏi phỏng vấn một giám đốc lâm trường. Ông nhiệt tình cho chị cuộc hẹn. Chị khăn gói tới, ông ngơ ngác nhìn quanh hỏi ủa không có máy quay phim hả, tưởng thu hình chớ, vậy phỏng vấn chi mất công. Ông giám đốc phủi phủi không khí rồi bứt cái cravat trên cổ ra. Khi đó khu vực rừng của ông đang đứng trước nguy cơ cháy rất cao, chị định hỏi lâm trường đối phó ra sao. Nhưng có vẻ mấy bữa nay ông quên canh chừng lửa mà chuẩn bị bộ vó để lên ti vi. Chị D nhớ lại cảm giác bữa đó, “Chị hận máy quay phim ghê gớm, nó chỉ là máy móc thôi mà hạ gục nhân cách một con người…”.

Mình vừa buồn vừa cười, sực nhớ coi chương trình thời sự trên ti vi, thường gặp vài anh đang ngáp bời bời, nhác thấy máy quay của phóng viên lia tới ngay lập tức sửa lại tư thế ngồi, lúi húi ghi ghi chép chép, mặt mũi đăm đắm suy tư. Mình cũng có ý nghĩ gần giống chị D, sao mà người ta dễ bị sai khiến vậy ? Sẵn sàng biến thành một người khác chỉ vì lý do không đâu.

Đi đám cưới, mình tức cười nhất là lúc cô dâu chú rễ đến chào, lôi máy quay theo. Cả bàn chục người ngồi đơ ra, đũa nằm ngơ ngác trên miệng chén, máy quay lướt qua những đôi môi còn rưng rưng mỡ mà mặt mũi nghiêm trang như đang dự cuộc họp phòng chống bão gần bờ. Có lúc mình lọt tuốt vô cảnh đó, dưới ánh đèn chói lóa, trong lúc đôi đũa mình phân vân không biết tiến hay lùi, mình nhớ tới tụi con nít trong những xóm nghèo bên sông Ông Đốc, hôm mình quay phim tụi nó bằng cái máy ảnh cùi bắp, có đứa ở truồng tay mằn chim, có đứa liếm láp nước từ que kem chảy xuống cùi tay, có đứa cố chen đưa cái mặt già khằng, nước mũi xanh đặc quánh cứ thập thò dưới mũi. Tất cả tụi nó đều thản nhiên cười toe toét, chuyện người khác nhìn mình ra sao, nhìn mình bằng gì chẳng quan trọng cóc khô…

Mình cũng vài lần ghé qua chương trình truyền hình chuyến xe tình yêu đang được giới trẻ yêu thích. Thấy tươi tắn, vui vui, thú vị, nhưng vẫn là cảm giác đang xem phim truyện. Dù nhà sản xuất khẳng định rằng đây là truyền hình thực tế, mấy bạn thanh niên trên chuyến xe đó hoàn toàn sống như họ có, những hình ảnh mang tính chất ngẫu nhiên tình cờ, máy quay luôn được giấu kỹ… Ừa, tin vậy. Nhưng cảm giác phim truyện không phải ở chỗ nhà quay phim nằm núp lùm bụi nào mà ở chỗ chàng và nàng - những thành viên tham gia chương trình - ngay khi đăng ký lên chuyến xe này ai cũng biết mình có thể bị (hay được) ghi hình bất cứ lúc nào, ở đâu. Ý thức đó không bao giờ buông bỏ chàng khi ngồi trên ngọn đồi để chờ tỏ tình với người yêu, khi nàng nấu món canh ngót vẫn thường nấu ở nhà, khi hai người hứ nguýt, giận hờn nhau hay điên lên vì ghen tuông.

Xem, và thấy tình yêu sao mong manh ghê gớm. Mong manh vì người ta chạm vào nhau, tìm kiếm một tình yêu bằng lớp áo bên ngoài. Ai đó giống chị ấy cảm thấy yêu ai đó giống anh ấy. Mỗi khi có đôi nào nắm tay nhau rời khỏi chuyến xe, mình thấy bất an sao đó. Phần diễn đã xong, không còn ám ảnh cái máy quay phim, trở về với con người thật của mình, thể nào cũng xảy ra những hớ hênh, những vụng về, bối rối… Và một trong hai người hoặc cả hai nhận ra người kia không phải kẻ mình đã yêu trên chuyến xe tình.

Mình thấy hơi giận cái máy quay phim, biến đổi tình yêu thành ra một thứ gần giống tình yêu, làm bao nhiêu người cả tin thổn thức. Nhưng đâu chỉ mình cái máy đó, nhiều thứ thậm chí mình không rờ rẫm được, không thể bấm nút “rec” mà vẫn xoay người ta đổi thay ngoay ngoắt. Cái hôm chồng nghe tin tổ chức cơ cấu anh làm phó giám đốc sở, chị vợ đã thôi không còn tới nhà mình xách cặn heo. Mình có chị bạn vui vẻ hồn nhiên biết bao nhiêu, năm kia chị làm được bài thơ, mọi người gọi đùa nhà thơ, giờ chị ngồi với mình mà tâm miên man bên những vần điệu, nói chuyện với mình mà mắt mơ màng ngó lá rơi, bướm lượn, hồi lâu thảng thốt, trời, con chim sâu đó hót nghe cô đơn quá.

Trời, con chim đó có đứng một mình đâu, nó đang cãi vã vang với bầy đàn trên nóc nhà, mình không thấy nó cô độc chút xíu nào. Nhưng, ờ, thật tình, có tiếng gì đó buồn quá…

copy từ blog Saurieng

Chủ Nhật, 4 tháng 10, 2009

mưa nắng phai ai

Bà ngoại tôi hồi còn sống, mỗi lần nghe những chuyện người hại người, bà nói, chắc là bị ma nhập. Bà không tin và không giải thích được tại sao người này lại cầm dao cắt thịt da, lại làm tắt rụi hơi thở của người khác. Với bà, con người không ác, có – thứ - gì – đó khiến con người ác.

Nhờ vậy, bà ngoại giữ niềm tin miên viễn vào sự tốt đẹp của con người. Tin yêu hết cuộc đời. Ngoại đột ngột qua đời, bà vẫn chưa kịp dạy tôi cách bó chổi rơm, vót nan đan rổ, tôi vẫn chưa học nướng bánh bông lan… mà tiếc nhất là học chưa tròn cách nhìn người bao dung đó. Tôi bối rối. Tôi không đổ thừa cho ma quỷ nữa, vì thế giới đó giờ có linh hồn của ngoại, của ông bà tổ tiên, những người đã từng sống rất hiền thì không thể làm ma ác.

Có cô giáo già về hưu dọn mảnh vườn hoang cất nhà làm hàng xóm của tôi, đã dạy tôi nhìn con người theo cách khác, không thể nói là kém vị tha hơn kiểu của ngoại tôi. Cô nói con người tiến hóa từ loài thú, nên không tránh được trong người ai đó còn sót một chút xíu tính thú. Nghĩa là hồi nhỏ tôi hay đánh nhau với đám bạn bởi trong người tôi còn chút cặn của chó sói, hay sư tử, lý do này khiến tôi hung hăng, chớ thật ra tôi đâu có hung hăng. Ái chà…

Năm tôi mười lăm tuổi, má dẫn tôi hành hương núi Sam vía Bà chúa xứ. Lễ xong người ta rủ đi qua Tri Tôn chơi núi. Và tôi đến Ba Chúc lần đầu, khi trên những bức tường đổ nát quanh đó còn bê bết những mảng máu khô. Máu của trẻ em, của những người già, của những người đàn bà chết trong thảng thốt, chết mà không hiểu sao mình lại chết. Vùng đất đi qua cuộc thảm sát đẫm máu của Khơ – me Đỏ vẫn còn ngổn ngang nhiều vụn xương người. Hai má con tôi đứng khóc trước những tấm ảnh đen trắng chụp những thi thể gầy gò, còng queo như những dấu hỏi dưới trời thăm thẳm.

Lúc đó tôi không sợ, sau này khi quay lại Ba Chúc nhiều lần nữa, tôi vẫn không thấy sợ hãi, chỉ có cảm giác thất vọng ghê gớm, về con người. Ngay khi đứng giữa những bức ảnh loang lổ, đứa trẻ nào bị xé làm đôi, người phụ nữ nào bị xóc cây vào cửa mình… tôi nhận ra tội ác này không phải vì chút thú tính còn sót lại, nói vậy tội nghiệp tụi thú. Bà giáo già, cũng như bà ngoại tôi, thật ra cũng vì bối rối mới đành đổ lỗi cho ma quỷ, cầm thú… cho gọn.

Có thể bằng cách đó, chúng tôi chế ngự được nỗi thất vọng, bởi không thể không thương yêu con người, bởi trong chúng tôi vẫn còn rất nhiều người tốt. Những câu nói dịu dàng. Những ánh nhìn ấm áp. Những bàn tay nồng nàn thô ráp… Nên đôi khi đọc báo thấy chuyện cha trói con, kéo xểnh lông chông trên đường bằng xe máy, hay trò mang dao vào giảng đường đuổi giết thầy, chồng lột trần vợ nhốt vào chuồng chó, con đẩy mẹ ra đường ăn xin… tôi thấy ngơ ngác, thấy nên tìm gì đó vịn vào, bất cứ gì để biện minh cho sự tha hóa, nhẫn tâm của họ. Nghĩ, nắng này, mưa này tới đá còn phai, còn bạc màu, thì con người có kẻ cũng phai đi chất người một chút, hay chín mười chút, hay trăm ngàn chút. Người ta ai cũng phai, phai ít còn người, phai nhiều chỉ còn con. Tại mưa nắng hết.

Giống như cô vợ không còn giữ được tình yêu của chồng, thấy chồng đi với người khác, cô liền nghĩ con đàn bà kia chắc là có bùa Chà. Cố gắng để không gọi tên sự thật, tôi khoan khoái xoa tay, thấy an ủi vô cùng, giờ mình vô cảm hơn hồi xưa, rắp tâm toan tính hơn xưa… do bởi… trời mưa.

Tôi ước gì ý nghĩ đó có thể an ủi mình mãi. Nhưng tin trên báo sáng cứ xoáy vào lòng, hôm qua một em bé qua đời bởi nhát chém oan nghiệt từ hằn thù của người lớn, một em bé khác bị đánh đập, bỏ đói vì xin không đủ số tiền quy định của những kẻ chăn dắt, cũng hôm qua. Tôi không biết nên yêu thương con người theo kiểu nào mới phải ? Đối diện, vẽ chi tiết, đường nét của cái ác, gọi tên, chiến đấu với nó hay ngụy biện cho sự thoái hóa của con người bằng những thứ không biết kêu oan, che đậy, phủ lên nó bằng bức rèm mưa nắng mông mênh ?

___copy từ blog của Saurieng____

Trouble...

Mệt mỏi...

Thứ Bảy, 3 tháng 10, 2009

Khó chịu

Lâu rồi không viết chữ nào!
Hình như êm đềm suôn sẻ quá thì ko muốn viết, ko muốn chia sẻ, còn bực tức lại muốn đem trút ra ngoài, ích kỷ thật!
Bây giờ viết cũng chẳng ngoại lệ, đúng, đang rất khó chịu...
Bạn bè mà thế ah? Bạn thân mới ghê chứ! Dối trá, vốn từ đầu đã chẳng coi t ra gì rồi!
Cái sự thật ai cũng biết, nó ngay sau lưng , nhưng vì quá tin tưởng, có bao giờ quay lại kiểm chứng đâu...
"Tôn trọng&tin tưởng" hay là "khờ"???
Nản, rốt cuộc thì đâu là người mình có thể tin tưởng???
Quá ít...
"bạn thân đã 4 năm" là thế này đây!
"người đáng tin cậy" là thế đấy!
Lại bắt đầu muốn quay lại cái thời gian ngờ vực tất cả ....
Ít nhất thì bây giờ còn 1 người để tin tưởng, 1 người hơn cả bạn thân...
Nghĩ tới đó lại thấy dễ chịu...
"You are my ecstasy" ^^

Thứ Bảy, 5 tháng 9, 2009

Tôi sai điều gì???

Rốt cuộc là tôi sai ở điểm nào?
Không lẽ... làm cách nào cũng mất bạn sao?
Sao vậy?
Tôi từ chối, tôi mất bạn. Tôi chấp nhận, tôi cũng mất 1 người bạn.
Bạn tôi có người yêu, tôi tiếp tục đối xử như trước giờ vẫn vậy, tôi mất bạn. Giờ tôi giữ 1 chút khoảng cách, tôi cũng mất bạn...
Rốt cuộc là tôi phải làm sao?
"t chan loai ban nhu vay lam, ong muon lam sao thi lam..."
"loại bạn" ??? rốt cuộc là trong mắt bạn, tôi thấp đến mức nào sau khi tôi nói ra những lời tôi cho là đúng ấy?
Đành vậy...
Buồn...
Thực sự rất buồn...

Thứ Hai, 20 tháng 7, 2009

Mệt...

haizz
Lại thở dài! Dạo này hay thở dài quá! Ngán ngẩm...
Cứ phải ngồi cãi nhau với bề trên về chuyện chẳng đâu ra đâu, mà diễn biến thì càng lúc càng tồi tệ, chẳng đáng để phải thế này... nói "cãi nhau" thì nghe.. "anh hùng" quá, chứ đúng ra là cứ thấy ko ổn thì chỉ có nước gằm mặt vào phòng nằm, khoá trái cửa, mặc kệ tất cả! Mệt mỏi...
Chán vô cùng...
Bình thường giờ này có 1 nhóc đêm nào cũng online, chia sẻ buồn vui, tám chuyện vớ vẩn với tôi, nhóc thức tới 2-3h sáng, thế mà nhóc nỡ lòng nào đem máy cho người khác mượn, chắc tuần sau mới được gặp nhau...
hix...
Hôm nay cũng có vài việc đc như ý, những chuyện trước đó tôi nghĩ khó mà nắm đc trong tay, nói chung cũng không phải là ngày quá tồi tệ...
Nhưng vẫn chán, có lẽ thành bệnh rồi...
Vẫn như mọi ngày, vẫn là cafe ko... ( dĩ nhiên), vẫn ngồi viết bậy bạ, hy vọng là có hứng nhấp vào nút "xuất bản", và... vẫn là những tiếng nặng nề của ba mẹ....
Mệt...
ah, mai có người đi phỏng vấn xin việc. Sắp thành người lớn rồi đó^^ hy vọng là suôn sẻ! Chúc nhóc may mắn ^^

Thứ Bảy, 18 tháng 7, 2009

vài dòng vớ vẩn

Mưa...
Hình như khi trời mưa tôi lại có hứng viết bậy bạ gì đó. Có khi trời mưa, ko có việc gì làm, ngồi không lại nghĩ vớ vẩn, đâm ra muốn viết.
Mấy ngày nay, không hiểu sao nhiều người hối thúc tôi tìm người yêu, trong khi tôi quá chán ngán chuyện yêu đương, chẳng còn muốn (và chẳng dám) nói tiếng yêu ai nữa. Nói vậy có khi tự đề cao mình quá, ai mà thèm yêu tôi :))
Nhắc chuyện yêu đương, tôi cũng cảm ơn U., suốt 1 tuần nay U. không gọi nữa, có lẽ đã an phận với cuộc sống sung túc ấy rồi, nhờ vậy mà tôi cũng chẳng còn phiền lòng, và mất ngủ mỗi đêm nữa, cảm ơn nghe, và cũng chúc U. hạnh phúc ( đây sẽ là lần cuối cùng tôi còn nhắc đến tên U.)
Bây giờ thì hết buồn rồi, nhờ 2 bà chị tiền bối lâu lâu lại nhắn tin, và "tám online", cùng cô bạn dễ ...ghét đã quan tâm chia sẻ. Bây giờ là chán, lúc nào cũng thấy chán, đây có lẽ là "ân sủng" lớn lao nhất của 2 bà chị truyền lại cho tôi, cứ mỗi khi nhắn tin, chat chit, thì câu cửa miệng của các cô là "chán quá em". Bây giờ thì vừa lòng chưa các chị???
Tự nhiên thèm trà sữa, không phải thèm trà, mà là không khí vui vẻ, thân thiện, cởi mở bên những người thân thương...
Nhớ ghê! Không biết "anh" Thảo mổ xong chưa, sức khỏe bây giờ thế nào rồi. Uống gần hết cafe "anh" cho rồi mà chưa đc gặp lại "anh" để... he he. Không biết chị Thảo tối ngày chê mình "khùng" dạo này đã.. bớt khùng chưa :)) Không gặp mặt thấy nhớ quá! ( Mới có một tuần chứ nhiêu, đúng là .. khùng )
Hôm qua có cô bạn ghé thăm nhà, chở cô về trên chiếc 81 cà tàng, yên xe không có đệm, chắc là đau...ấy lắm, tội nghiệp :)) Về đây chỉ để xem mấy con cá, con mèo tôi "dày công" chăm sóc mà mệt vậy đó, xin lỗi nghe!!! Vừa đến nhà là mẹ tôi đã kéo ra hỏi " eh phải ... của mày không"! Bó tay! (Cũng may mà cô bé rất lễ phép, đàng hoàng, chứ không có khi tôi lại lãnh 1 trận oan "mày lựa bạn gái kiểu này hả" của bề trên :)) )
Nhìn lại thì bây giờ... tôi chẳng còn cô đơn nữa. Xung quanh tôi bây giờ là bạn bè thân thương, những người chia sẻ với tôi, thật lòng quan tâm tới tôi, và tôi cũng rất quý mến họ.Bây giờ có lẽ những câu nói ngọt ngào, những tin nhắn trìu mến là thứ xa xỉ đối với tôi rồi, hơi dư thừa nữa. Có lẽ... tôi nên hạnh phúc...
"Hạnh phúc là hài lòng với những gì mình đang có"....
đi pha cafe...
...viết tiếp...
Nhớ... nhớ bé nade, nhớ batman, nhớ đại ka Xu, nhớ... em của Acamax Bình :)). Nhớ mọi người lắm lắm, mong sớm có ngày lại tụ hội đàm đúm cùng mọi người, giờ nhớ mấy hôm đú đỡn bên nhau, rã rời hôm đi sở thú, hồi hộp đêm thả đèn trời, vui vẻ bên phú mỹ hưng, nốt trầm ở nhà batman, nhậu nhẹt bên Sương Nguyệt Ánh.... nhớ muốn khóc...
Mọi người ráng giữ gìn sức khoẻ, cùng cố gắng nha, ai cũng có nỗi niềm riêng, ai cũng có chuyện để phải vượt qua, chỉ mong ngày gặp nhau ai cũng vui tươi, không buồn bã ^^

Thứ Ba, 14 tháng 7, 2009

CRAZY $*&%*$%$_)#*^$"£(*

Bắt đầu viết trong tâm trạng... bực tức vô cùng...
Bực vô cớ, tức chuyện không đâu, gây luôn với bạn bè...
2 mắt muốn lồi ra vì thiếu ngủ... nhưng ko ngủ đc, đầu óc quá mệt mỏi nhưng ko ngưng đc những dòng suy nghĩ vô định, chẳng biết là thứ gì này...
Tức tối!
Tức với chính bản thân!
Tức tất cả mọi người!
Giờ này ai làm phiền gì chắc mắc tội giết người quá...
Mệt mỏi quá!
Chẳng biết bao giờ...
Chẳng muốn viết ra thứ gì hết!
Chính xác là không muốn xác nhận thứ đang nghĩ...
Dồn nén quá sức...
Phải chi nổ tung 1 phát chết luôn thì tốt quá!!!
Hết chịu đc rồi!!!

Thứ Bảy, 11 tháng 7, 2009

...về một người bạn...

Cách đây khoảng nửa năm, tôi có làm quen 1 cô bạn trên mạng, qua sự giới thiệu của 1 người bạn khác. Cũng chẳng có gì nhiều, lúc đầu chỉ viết vài comment trong blog cô bạn để làm quen. Có lẽ cũng thấy có chút ấn tượng với 1 kẻ chưa biết mặt, mà post mấy cái cmt khùng khùng, thế là add nick, chat vài câu...
Lâu dần, nói chuyện nhiều hơn, phát hiện ra 2 đứa cùng chung sở thích( âm nhạc ), nhiều thứ giống nhau, tôi chat nhiều hơn, nói nhiều hơn và chia sẻ nhiều hơn... mà có lẽ lúc đó, cô bạn nghe, còn tôi là người nói, đúng hơn là than thở, than về những nỗi buồn mà tôi mang... và cả hai chưa từng gặp mặt nhau...
Một dịp, tôi lên thành phố, tiện đường, đem theo vài đĩa nhạc bất hủ, tặng cô bạn chưa từng gặp mặt ấy, theo như lời đã hứa, và cũng để tôi xem "con bé này ở ngoài trông thế nào, mà tự giới thiệu mình chanh chua ghê thế, tiểu thư kiêu kỳ nữa chứ!"... Chiều hôm đó, khi đến trước cửa phòng trọ, sau khi gọi điện và chờ, khoảng 5 phút sau, xuất hiện trước mặt tôi là 1 cô bé xinh xắn, nhỏ người, và... rất bình thường, chẳng có vẻ gì của 1 tiểu thư đất thành phố, chẳng có nét nào của 1 cô nàng chanh chua đanh đá, trái lại rất hiền ( ít nhất, lúc đó tôi nghĩ, theo vẻ bề ngoài là như vậy)... (sau khi tôi về, mới biết là 3 đĩa của tôi đưa đều ... dính virus và dường như còn làm hư máy cô bé, tội nghiệp :)) )
Sau lần gặp mặt đó, chúng tôi nói chuyện nhiều hơn, tự nhiên hơn, thật vui khi có thêm 1 người bạn hiểu được mình như vậy...
Cách đây không lâu, cô bé chia tay người yêu, 1 tình yêu mà từ khi tôi biết, tôi đã thấy có gì đó ...
Cô khóc rất nhiều, cô cũng chia sẻ với tôi, và lúc này cô là người nói, tôi nghe và... cũng nói, nói rất nhiều về trải nghiệm bản thân, và ... đùa bỡn giúp vui :))
Bây giờ, chúng tôi thường ngồi nói chuyện với nhau đến 12h đêm ( nếu ko có sự "ngăn cấm" từ "OBG" thì có lẽ là 1-2h sáng ), và dường như ko có chuyện gì là ko thể nói...
Vài hôm trước, tôi lại có 1 cuộc hẹn với cô bạn, lần này là lần gặp thứ 2, tôi định chia sẻ với cô về những chuyện buồn mà cô vừa phải chịu, nhưng... trước mặt tôi là 1 cô bé cười luôn miệng: "T nói tui đừng có khóc mà, khóc đc cái gì, tui học T đó", 1 buổi tôi dự định chia sẻ nỗi buồn cùng với cô, lại hoá thành 1 buổi đi chơi cực kỳ vui vẻ... dành cho tôi! cafe, KFC ( giờ mới biết có tiểu thư mà chưa từng đi ăn KFC >:) ) cùng những câu chuyện không đầu không đuôi...
Và hôm nay... lại có 1 cái hẹn cafe khác với cô bạn, xuất phát từ ... 1 câu nói nhảm lúc chat đêm trước. Hôm nay gặp nhau đơn thuần là đùa giỡn, mà hình như có 1 mình tôi nói. Tôi càng đùa, cô bé càng im lặng, chỉ biết lắc đầu mà cười, và đối đáp .. chống chế! Thật tức cười, hoá ra cái chanh chua, cứng cỏi chỉ là vỏ bọc bên ngoài thôi, nhìn vẻ mặt gượng gạo, đỏ lựng má và cười luôn miệng khiến tôi không thể nào ngưng đùa được, it's so cute :))
Thật may mắn vì quen 1 người như bạn, chỉ có thế thôi! chẳng biết nói gì hơn! Thank you, for all ^^

Chủ Nhật, 5 tháng 7, 2009

Mưa... cũng là mưa, nhưng êm đềm hơn 1 năm trước, êm đềm hơn 2 năm trước, ko xung đột, ko suy nghĩ, ko mộng tưởng,ko nghi ngờ, ko hụt hẫng, ko......
Mưa... 2 năm trước, 1 cơn mưa tầm tã, trong 1 buổi giao lưu các lớp, tôi ướt như chuột lột, từ căn tin trường chạy vào, cầm 2 ly cafe đá, đưa người ấy 1 ly, người mà trước đó tôi chỉ dám nhìn chứ chưa bao giờ dám mở lời chào, ngồi cạnh người ấy, nhìn nhau và cười... đẹp quá... ngọt ngào...
Mưa... cách đây 1 năm, 1 cơn mưa lất phất, đủ cho người đi đường, và cả tôi, ko mặc áo mưa mà vội chạy ... đủ cho người ấy, ngồi sau 1 chiếc xe đắt tiền của một gã khác, cũng chẳng mặc áo mưa, để đủ cho tôi nhìn thấy... và cay đắng...
Mưa... cách đây 1 năm... tôi đã nói vỏn vẹn 1 câu " thôi, ngừng lại ở đây đi "... bắt đầu từ đấy, tôi làm quen với cafe, ko phải thứ cafe đá nhạt nhẽo trong căn tin trường, ko phải cafe sữa nóng mà tôi vẫn thường uống khi mưa nặng hạt...mà là cafe không đường... đắng...
Hôm nay... cũng mưa... người ấy lại gọi, lần thứ mấy cũng chẳng rõ. Nhưng kể từ sau ngày quan trọng nhất của người ấy, thì lần này là lần đầu tiên..."em không có chút nào hạnh phúc, chồng em chẳng ra gì, em chán nản quá rồi, em muốn bỏ cuộc, em muốn quay vào thành phố, em muốn làm lại, anh có thể giúp em không? em muốn...anh...."
.....Xót xa........
Làm được gì đây.........
Thôi nhé em, tôi chẳng còn là gì trong cuộc đời em, tôi bước vào cũng chỉ giày xéo tim em thêm mà thôi, và cày nát cả tôi nữa, thôi đi.......
Mưa..... cafe không đường.... nhạc không lời.... muôn thuở là thế....
Mưa càng lúc càng lớn.... lạnh....

Thứ Tư, 1 tháng 7, 2009

knock out...

...ngày thứ 3 trong tình trạng này...

...nản...

...đuối...

...sắp gục rồi...

...cafe ko đường...

...có vẻ đắng hơn mọi ngày...

...chắc quá sức chịu đựng rồi...

...thôi, nghỉ vậy...

...tiếp nữa chắc die...

Thứ Ba, 30 tháng 6, 2009

Lâu rồi ko mơ, có lẽ cũng nửa năm rồi... thế mà hôm nay lại mơ, 1 giấc mơ rành mạch, rõ ràng...
Thật là đẹp, 1 giấc mơ rất đẹp... nó là mơ ước của mình cách đây 2 năm... những ước mơ thành hiện thực... trong mơ :))
Thức dậy để đối mặt với hiện thực, rồi lại nghĩ " may mà nó ko kéo dài thêm nữa, thật là ... ác mộng".
Có mâu thuẫn ko? Có lẽ là ko... nó càng dài, càng đẹp thì khi phải ra khỏi ảo tưởng đó, lại thấy hiện thực quá tàn nhẫn...
Chẳng muốn viết ra, chẳng hề muốn đối mặt với chuyện này... chẳng bao giờ muốn buột miệng nói ra câu " t mất em rồi..." ko bao giờ... khi viết ra đây rồi cũng nghĩ là ko bao giờ đăng thành 1 entry, chút nữa hoàn thành là delete luôn, cho trôi đi luôn... nhưng sao...


Qua 2 ngày rồi (bài này viết từ 6:30 sáng Chủ nhật)...2 ngày thực sự kinh khủng, ko ngủ đc, chỉ có cafe là bạn, dằn vặt, khổ sở, chán chường...... nhưng vẫn ko muốn del, vẫn giữ đây, những câu chữ dở dang...Sao ko thực sự đối mặt đi? hèn thế??? Mày nói hay lắm mà, " con trai phải cứng rắn, phải kiên cường, ko đc khóc, ko né tránh..." tới lượt mày rồi đó...
Lại thêm lời "xúi bẩy" của 1 ng bạn, 1 người chị... uh thì viết ra đi, nhìn vào sự thật đi...
Mày là người thất bại, mày đau lắm, mày cố tỏ ra dửng dưng đi, dù sao đi nữa ...
... MÀY THUA RỒI !!!!! hahahahaaaaaaaaaaaaa
..............................................................................................................
có lẽ... tối nay ....sẽ ngủ sớm...
... ai mà biết đc...
.... khùng....

Chủ Nhật, 28 tháng 6, 2009

1 ngày như mọi ngày...

Sáng... đi bơi, ăn sáng, về ngồi bán hàng đc vài phút, lại chăm mấy con cá ...
Trưa... ngồi thẩn thơ, nghĩ vu vơ chuyện gì mà giờ cũng chẳng nhớ ;)), đọc vài trang sách "hạt giống tâm hồn", rồi lục lọi lại vài chuyện trong ký ức, moi ra mà ngồi buồn 1 mình...
Càng nghe càng thấy giống cuộc sống của 1 ông già :))
Chiều ... giờ thiêng đã điểm ... hè hè...
Trước tiên là xin cái hẹn ( hôm thứ 7 đã hẹn mà trời mưa), rùi chờ tới giờ qua nhà chở chị đi, rủ thêm 1 chị nữa. Cả 3 ra ngồi ở quán trà sữa quen thuộc, vẫn không gian đó, vẫn người phục vụ đó, vẫn 3 kẻ khùng này... cũ mèm, mà sao cứ như 2-3 năm chưa gặp, nhiều chuyện để nói lắm vậy!
Nói toàn chuyện trên trời dưới đất, chuyện cơ quan, tình cảm, bức xúc, chuyện... trời ơi, cả ... chuyện nhảm...tất cả, chuyện nọ xọ chuyện kia, nhìn lại cũng ko nhớ rốt cuộc lúc đầu là nói cái gì :))
Thế mà ko chán... hay mình thành ông tám??? có lẽ vậy, nhiễm mấy người quá rồi :))
Hoá ra có bạn thế này cũng thật vui, lâu rồi không có cảm giác ấy, quen với cảm giác khi ngồi 1 mình trong quán cafe rồi...
Vui ...
Giờ ngồi 1 mình với ly cafe, chẳng làm gì ... lại nghĩ...
Lại buồn...
Ui kệ.... KỆ hết đi.... mệt!!!
Nhớ toàn chuyện không đâu...
chẳng muốn viết nữa...
Nói chung hôm nay là 1 ngày tuyệt vời (cho là vậy đi) :">

Thứ Hai, 22 tháng 6, 2009

Bad Day (very bad) >"<

Hừ hừ ... =.="
Sáng đi bơi, hồ bơi nghỉ đột xuất vì hư máy bơm, ko thay nước đc.
Trưa đội cái nắng chang chang lên TP, nắng mún chết mà lại quên đem áo khoác...
Chiều về thì ...mưa gió phũ phàng... ko đem áo mưa...lạnh kinh khủng... mún bịnh...
Về tới nhà, những tưởng sẽ có những phút giây hạnh phúc bên ly cafe thân thương...
...Trời ơi! Sao nỡ đối xử với tui thế này... hết cafeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeee....... :((
Ún tạm 2 gói cafe hoà tan, cứ như ún cafe loãng pha thêm sữa bột vậy...
Tui đâu phải em bé... hix hix...
...như sh!t !!!!!...
Sắp điên rồi... (_ _!!)
Arggggggggggggggggggggggggggg

Thứ Bảy, 20 tháng 6, 2009

Vốn là người siêng năng, dậy sớm, ko quen ngủ nướng ( her her ), định nằm nướng chín thêm chút nữa thôi, 10h thôi là xuống nhà... nhưng ko ngủ đc, thôi thì ngồi lên viết vài dòng =.="
Trước tiên là đón chào thêm 1 thành viên mới, bé út "miu" vừa sinh con đầu lòng, 1 đứa duy nhất, y hệt mẹ nó! Do sinh có 1 đứa nên baby bự dễ sợ, vài ngày nữa cứng cáp đem ra nựng mới đc >"< height="270" width="300">
Muốn viết vài dòng gửi 1 người bạn, nhưng ngại nói thẳng, thôi thì để đây, đọc tự khắc hiểu viết cho ai... ( người nào ko phải mà đọc thì đừng có vơ vào mình nhé >"<) T và bạn có quá nhiều khác biệt, về mọi mặt, tuổi tác, gia đình, nghề nghiệp, hoàn cảnh... Cứ cho là T muốn, nhưng liệu người xung quanh có chấp nhận? Nếu thực sự xảy ra, người ta sẽ nói T là thứ "đũa mốc mà chòi mâm son"!!! Có quá nhiều ngăn trở, bạn ah! Vả lại, chính từ bản thân T, cũng tự nhủ rồi, ko bao giờ vướng vào chuyện như vậy nữa đâu... T nghĩ bạn nên biết, bạn rất tốt, rất xứng đáng tìm đc 1 người tốt hơn T rất nhiều, đừng suy nghĩ theo hướng này nữa, chẳng đi đến đâu hết! Dừng lại đi! Điều cuối cùng, chúc bạn luôn hạnh phúc và có sự lựa chọn đúng đắn, đời còn dài lắm bạn ah, cố gắng lên!!!

Thứ Sáu, 19 tháng 6, 2009

Love Paradise - Kelly Chen

You're always on my mind
All day just all the time
You're everything to me
Brightest star to let me see
You touch me in my dreams
We kiss in every scene
I pray to be with you through rain and shiny days

I'll love you till I die
Deep as sea
Wide as sky
The beauty of our love paints rainbows
Everywhere we go
Need you all my life
You're my hope
You're my pride
In your arms I find my heaven
In your eyes my sea and sky
May life our love paradise

You're always on my mind
All day just all the time
You're everything to me
Brightest star to let me see
You touch me in my dreams
We kiss in every scene
I pray to be with you through rain and shiny days

I'll love you till I die
Deep as sea
Wide as sky
The beauty of our love paints rainbows
Everywhere we go
Need you all my life
You're my hope
You're my pride
In your arms I find my heaven
In your eyes my sea and sky
May life our love paradise

I'll love you till I die
Deep as sea
Wide as sky
The beauty of our love paints rainbows
Everywhere we go
Need you all my life
You're my hope
You're my pride
In your arms I find my heaven
In your eyes my sea and sky
May life our love paradise

Thứ Năm, 18 tháng 6, 2009

WITHIN YOU'LL REMAIN

Facing the world with the empty heart, I could disappear into the dark
And you were the one who could make my dreams come true, My dear, it's you

When you're not around my heart stood still
Within you remain, and always will.
I usually say there is another man who would interface into my plan

WO AI NI, I love you, WO AI NI, I need you more than
I never did anyone, I've never felt like this before
WO AI NI, I want you, WO AI NI, I need you.
We could be two lovers from the past And the future is our chance

When you're not around my heart stood still
Within you remain and always still

WO AI NI, I love you, WO AI NI, I need you more than
I never did anyone, I've never felt like this before
WO AI NI, I want you, WO AI NI, I need you.
We could be two lovers from the past And the future is our chance

Thứ Hai, 15 tháng 6, 2009

Lonely

Đêm lạnh... cô đơn...
Thèm...
... 1 giọng nói nhẹ nhàng " t ngủ chưa?"...
... 1 cái nắm tay ấm áp...
... đơn giản là 1 tin nhắn quan tâm...
Mình đã từng có những thứ ấy, nhưng bây giờ...
Hình như... mình muốn thứ ko thể có...
Mình đòi hỏi quá đáng rồi sao...
Buồn thì ko buồn! Nhưng sao... trống trải quá...
Cô đơn...

Thứ Bảy, 13 tháng 6, 2009

Giữa trưa vắng, ngoài đường nắng như đổ lửa... phút yên tĩnh hiếm hoi ở một nơi như thế này.
1 ly café ko đường, 1 không gian tĩnh lặng và mát mẻ, đủ để thưởng thức trọn vẹn list guitar collection mình ưa thích... Tuyệt vời!
Hôm nay là ngày mình ko nghĩ mình ở nhà, mà đang ở đâu đó... tắm nắng, tắm biển, ăn ún no say và "nhậu nhẹt", bù khú cùng cái hội điên khùng của mình :))
Mà có sao đâu, ở nhà thoải mái thế này cũng tuyệt lắm chứ! Nhớ tuần trước lên cơn điên, 1 mình 1 ngựa vù ra Vũng Tàu, rồi về trong buổi sáng, tối về đến nhà là nằm bẹp ra đó thôi!...
Ngồi ko lại nghĩ lung tung... haizz... nhớ đến 1 người bạn...
Nghĩ lại thì cái "sự đau khổ" của mình so với chị thật nhỏ nhoi... 7 năm... 7 năm đau khổ đến giờ vẫn chưa quên! Chị tham quá, đúng là con người, lòng tham vô đáy, đến cái buồn khổ cũng tham...
Chị buồn, suốt ngày chỉ nghe "chán quá em!", " chị chán tất cả, chán cả chị nữa kìa!", "buồn!"... làm mình cũng buồn theo... Không phải thương hại, hoàn toàn không! Mà là 1 sự cảm thông, hiểu đc 1 phần trong nỗi đau đó, muốn đc chia sẻ với chị...
Ước sao cho chị hết buồn, ước sao chị tìm đc 1 người để quên đi, đừng nhìn lại quá khứ nữa...
Ước ... cho chính mình...

P/S : Nhờ chị mà mình quen thêm 1 người bạn, bạn của chị, cũng thật dễ thương... Trông 2 người thân dễ sợ, chắc đồng bệnh tương lân ^^

Thứ Sáu, 12 tháng 6, 2009

Đây là tôi... Mond tanz...
haizz
Thấy người ta post dữ quá cũng .... tập tành...
Dạo này học đòi dữ quá :))
zài bữa nữa thấy hút chích gì chắc cũng... thử cho biết :))

Thứ Tư, 10 tháng 6, 2009

Một cảm giác trống trải... thật vô nghĩa... Chẳng suy nghĩ gì cả, mà... có thật là không nghĩ gì? Đầu óc căng ra, mệt mỏi! Chính mình còn không hiểu đc mình muốn gì...
Thật bực bội, rốt cuộc là bực vì cái gì? Có cái gì trong đầu mày đâu mà bực?
Sâu trong tâm trí, hình như có 1 thứ gì đó... đang âm ỉ, sôi sục,... cứ như chực chờ lúc nào đó sẽ vỡ oà ra... chẳng thể nào nắm bắt đc... chẳng thể nào giữ đc...
Sắp điên rồi...

Thứ Hai, 8 tháng 6, 2009

Cuối cùng ngày mình mong chờ nhất đã qua :">
Nhẹ cả người...
Mà nhắc chuyện cũ làm gì vậy ta! Xong gòi! hahaha
Và con tim đã vui trở lại... Có ai làm mai cho tui hem??? Tự nhiên mún có ngừ iu wá đi ah!!!
( giỡn thôi ) :))

Thứ Năm, 4 tháng 6, 2009

Ho Ho! Chuyen nha roi!!!! Thanks nade gia iu dau' nhiu! ^^