About me :

Ảnh của tôi
Tính tình lập dị, tính khí thất thường, dễ nổi điên, khi điên thì cắn, nói chung ... rất nguy hiểm :)). Cố chấp, bảo thủ, ích kỷ, tự cao, nham hiểm, độc ác, thủ đoạn, dữ dằn, côn đồ, tàn nhẫn...(chừng nào nhớ ra ghi thêm)

Thứ Sáu, 29 tháng 3, 2013

Tổng kết ngày

Vui!
Hôm nay là một ngày cực kỳ trọn vẹn. Trưa làm cơm cho em, việc đã từng làm nhưng cũng đã rơi vào quên lãng một thời gian khá lâu rồi, được khen nhiều, vui thiệt là vui. Chiều nay còn có một buổi gặp thật thú vị, và chẳng có gì để tiếc nuối. :">
Sẽ thật hoàn mỹ nếu em không bị cái bụng nó hành. Haiz
Cùng thời điểm vui nhất của mình, có người khác phải đối diện với một nỗi đau muôn thuở : Tình. Chẳng biết giúp gì, chẳng biết khuyên gì, chỉ biết ngồi nghe người ta chia sẻ với mình. Tội thiệt, mà thôi, chuyện người ta, làm gì được bây giờ.
Em lúc về có hỏi "nếu anh rơi vào trường hợp đó, anh sẽ làm gì?". Nghe bị shock mất vài giây, thực sự là chưa bao giờ mình nghĩ đến cái thời điểm đó, thời điểm mà mình cho rằng sẽ chẳng bao giờ xuất hiện. Sau vài giây bỡ ngỡ, hiểu được ý em, trả lời lại một cách thoải mái, và không suy nghĩ gì thêm :D
Hôm nay có người ngủ sớm, chắc hết pin rồi. Chiều nay xài hao quá mà :P
Mai khăn gói đi xa, có người lo mình "rơi rớt" dọc đường... hix... chắc cứ 10 phút gọi về một lần cho người ta yên tâm quá...
Yêu em quá đỗi! :)
Nóng!
Trời ơi nóng vầy sao mà ngủ được đây trời!

Thứ Ba, 26 tháng 3, 2013

Đón trẻ con

:)
Chạng vạng tối, ngồi đây thong thả thưởng thức một trái dừa, và xung quanh...toàn muỗi là muỗi +_+
Cái ký hiệu đầu bài blog cũng cho thấy là mình hôm nay, vào giờ này, tại địa điểm này, đang rất chi là phỡn chí. Nói cho chính xác là đang ngồi chơi, chờ người ta "kiếm tiền" xong rồi đưa về. Phải chi ngày nào cũng yên bình và thoải mái thế này thì tốt quá :))
Gián đoạn câu chữ vì một tin nhắn. "Jo a dag o dau? Lam toj jo moj dc choj do" . Méc nữa chứ, thiệt nhõng nhẽo mà!
... Ngưng lại xong giờ cũng chả biết viết gì nữa...
Ờm, hôm thứ bảy, có một người cúp cua, mình thì mình cũng không muốn vậy đâu...e hèm... thì cũng muốn, nhưng mà... mà thôi, nói chung là hôm ấy thật vui và mỹ mãn :P
Dạo này sáng nào cũng mưa, không lâm râm cũng lất phất mưa bụi, tối thì nóng, gần sáng thì mát rượi, bữa nào cũng phê quá, ngủ dậy trễ mất gần nửa tiếng, rồi quáng quàng chạy. Thiệt là đuối.
Mưa cũng lo, haiz, chả biết sáng em dậy có mệt không, đi đường có ướt không, có lạnh mà bệnh không, đường có trơn quá không...có lẽ mình hay lo quá đáng, cái gì cũng lo được, haiz...
Thở dài lại nhớ, mới có người quở sao hay thở dài vậy. Sắp thành tật nữa rồi :))

Thứ Tư, 20 tháng 3, 2013

我愛你

我愛你!
Hơ... tính luôn cái tiêu đề thì hình như đây là lần thứ 6 mình Ctrl+V cái chữ này rồi, paste khắp nơi, khoe mọi lúc :P
Dù mình ghét mọi thứ liên qua đến bọn Khựa, kể cả ngôn ngữ của chúng nó, nhưng sao hôm nay, cụm từ này, mình lại thấy dễ thương thế :">
Hôm nay thật là vui, nếu không tính cái chuyện này, thì hôm nay vẫn là một ngày cực kỳ mãn nguyện rồi. Một buổi chiều thật hạnh phúc, dù mọi thứ không hoàn hảo và tự nhiên như mong muốn, được thỏa nguyện cảm xúc sau một chuỗi dài khô khan và lo lắng, từ tốn, chậm rãi mà nồng nàn :"> . Uhm.... thực ra thì không có gì bậy bạ đâu, nhưng kệ, ai muốn nghĩ sao nghĩ :P
Buổi chiều cứ như nắng hạn gặp mưa rào rồi, đến tối, vui đến mức "sến" không giới hạn. Cuối cùng được đáp lại một câu, cứ như dội bom vào trung khu thần kinh, làm bây giờ đầu óc phấn khích, không cách gì ngủ được :|
Thôi nếu không ngủ được cũng tốt, nằm đây gặm nhấm yêu thương chờ trời sáng...
Ta nói... biến thái hết sức... :))
我愛你, too! :P (paste lần cuối - đi ngủ luôn)

Thứ Ba, 19 tháng 3, 2013

Đói

Lại một buổi sáng yên bình chậm chạp trôi qua. Tiếng bọn nhóc học hát từ trường tiểu học gần đây vẳng qua "thích thích thích, thích thích thích...", đối lập với cái không gian yên lặng đang ngồi, làm mình cũng thèm một chút náo nhiệt ngoài kia. Bụng rỗng... sáng đi sớm chả buồn ăn, giờ thì đói mà chân chẳng muốn lết ra ngoài kiếm cái gì bỏ vào bụng. haiz
Dù sao thì hôm nay, cơ thể cũng có sức lực hơn những ngày trước rất nhiều. Mấy hôm rồi, mệt đến mức tối ăn xong chỉ muốn lăn ngay ra giường, đến như vậy mà sáng ra vẫn chẳng muốn ngóc đầu dậy. Còn lý do hôm nay vì sao có sức khỏe và tâm trạng tốt như vậy thì có lẽ nên quay về cách đây...để xem... ah, 14 tiếng trước.
Dịu dàng, tĩnh lặng, ấm áp... Tất cả đã xốc lại tinh thần uể oải của mấy ngày qua, mà đỉnh điểm là một buổi trưa không được trọn vẹn cho lắm.

Bụng lại réo, có lẽ phải ra mua gói xôi thôi, chắc chết wá, tập thói quen ăn sáng chi zậy trời, giờ lại bỏ không được nữa.

07:55 AM, vừa có một nick sáng đèn trên Yahoo, và thinh lặng :)

Thứ Hai, 18 tháng 3, 2013

Keep silence.

... Em không khỏe, quá bận bịu và không thoải mái tinh thần.
Đi ăn mà cứ nghĩ đâu đâu, ăn cũng chẳng ngon lành gì. Có nhiều điều muốn nói với em, như cái balo được nửa năm sử dụng, chuyện bạn bè ngọt nhạt vui buồn...mà rốt cuộc chẳng thốt nên lời.
Chịu bao nhiêu áp lực, mà còn phải trấn an mình... nghĩ mà thương.
Đành cố giữ im lặng và một khoảng cách nhất định, cho em được thoải mái hơn tí thôi. Một tí thôi :)
Rồi lại sẽ dỗ dành chăm sóc khi nào em cần đến mình. :)

Thứ Bảy, 16 tháng 3, 2013

Ngày vui

Một ngày bình thường.
Có lẽ có quá nhiều ngày bình thường được viết trong cái blog cùi bắp này rồi.
Uhm... Sáng nhận được một tin nhắn chào ngày mới, trưa đi ăn, chiều lại tán dóc lúc rảnh rỗi, đưa về, rồi lại nhắn tin, đến tối đi ngủ còn hẹn nhau trong mơ... Cả ngày dường như chẳng rời ra lúc nào, mặc dù gặp mặt chắc chưa được 1/24 của một ngày :)
Lúc gọi em đi ngủ, cứ muốn nói với em một câu chân thành, nhưng cái ngữ điệu cà rỡn của mình có lẽ không hợp khi nói ra những lời như vậy, cứ nghẹn hoài và tay không thể viết được...

Làm bạn trai của em thật là tuyệt, ngày nào cũng ấm áp, cũng vui vẻ, cũng tràn đầy tình cảm, em tiếp thêm năng lượng cho cuộc sống của anh.
Làm bạn trai của em, ngày nào cũng là ngày vui nhất :)

Thứ Sáu, 15 tháng 3, 2013

Beer Ng

Day an sang ngoan ne a oi! Thuog thuog thuog!
Ngày mới bắt đầu theo một cách khó mà thích hợp hơn được, mặc dù ngày cuối tuần chỉ muốn nằm lười ra đó chứ chẳng thích làm gì.
Ăn sáng với một dĩa cơm sườn không nước mắm và một ly sữa đậu nành không có đường. Thiệt khổ sở mà! Ai bảo thích đu đeo, muốn body đẹp như người ta làm gì :))
Chẳng biết có phải nhờ tin nhắn ấy không mà hôm nay thấy dễ chịu hơn hẳn, không gây gổ với ai, và cứ tủm tỉm cười như thằng điên khi nghĩ ngợi lan man về chuyện đâu đâu.
Chờ tới giờ chở em đi ăn và đc chăm chút cho em....
...
13:35
Mang sự bực bội vì bữa trưa tệ hại ấy...
Nói thiệt là chả muốn ăn một chút nào ở chỗ đấy. Chỉ vì một lời hứa, một chút vì bạn bè mà làm em ăn không ngon lành gì cả.
Phải nói là tệ, nóng, lâu, dở, ko tươi... tất cả cái gì có thể chê được... Graoooooo!
Thôi kệ, cũng coi như trả xong 1 khối nợ đời! Thiệt là bực mà!
Sự an ủi duy nhất cho mình là vẻ tươi tắn của em, mặc dù có người đang bực bội vì công việc.
"Mẹ ...." :))
Đôi khi thèm khát ghê gớm, một cái x, hay xx thôi, đã quá đủ cho một ngày tươi đẹp rồi.
Sao mà khó quá...
Dù sao thì hiện tại cũng hài lòng với chuyện được đưa đón đi ăn hàng ngày. Nghĩ tới cũng thấy vui vui :)

Thứ Tư, 13 tháng 3, 2013

Chờ cơm

Ngồi như chó chờ xương...
Mà cũng gần đúng, ngồi chờ cơm chín. Thiệt là... nhìn qua nhìn lại, người này tưởng người kia nấu, giờ này đói meo râu.
Hôm nay là một ngày không có gì đặc biệt, nếu trưa nay không phải ăn trưa một mình... mà chuyện này cũng chẳng có gì đặc biệt lắm... Đặc biệt vì những cuộc gọi nhỡ và những tin nhắn hiểu lầm vào chiều tối :)
Tin nhắn mang tâm trạng hoang mang, nhưng người đọc tin nhắn lại mang lòng ấm áp. Về đến nhà kể tội nhau ra, nhưng tự kể tội mình và tranh phần lỗi... Thật vui! Ước chi mọi cuộc tranh luận đều như thế, thì đâu có gây gổ, căng thẳng gì đâu nhỉ.
Giờ này, ở một nơi cách đây 10km, có người đang miệt mài làm việc. Mong cho người ấy sớm xong việc và ngủ thật ngon :)
Đã nghe tiếng gọi xuống ăn cơm...

Thứ Ba, 12 tháng 3, 2013

Quỡn

Đầu giờ chiều nhẹ nhàng, mát mẻ sau bữa ăn và sự rảnh rỗi khiến mình muốn viết...mà viết cái gì thì không biết nữa :D
Hôm nay bắt đầu có dấu hiệu của ngày giao mùa, trời vần vũ, nhưng đủ khô ráo và đủ gió trời cho một buổi chiều thật dễ chịu.
Haiz, nhắc tới mùa mưa là nản ah! Sắp tới đây là chuỗi ngày đùm túm đưa em đi ăn trong cảnh ướt lướt thướt... thấy mà thương.
Mùa mưa chẳng bao giờ mình có chuyện vui cả. Nhớ năm ngoái, cũng tầm thời gian này, từng có cảnh em đi trước, anh đi sau đưa em về trong trời mưa lất phất, và trong lòng thì bao nỗi buồn phiền. So sánh với năm ngoái thì năm nay mọi thứ có vẻ đã đổi khác, mình hiểu nhau hơn, mình chia sẻ nhiều hơn, và mình thương nhau hơn. Chỉ bấy nhiêu thôi là thấy tình cảm đã phát triển hơn nhiều rồi. Thấy vui :)
Hôm nay đưa em đi ăn, mình nói chuyện dường như không được nhiều, nhưng vẫn cảm thấy thỏa mãn, chẳng tiếc điều chi ngoài chuyện quên mua mấy cái bánh cho em ăn dặm giờ chiều. Có lẽ là những giao tiếp qua cái chạm khẽ, qua ánh nhìn đã đủ để trao đổi hết thông tin rồi. Thật yên bình, chẳng bao giờ mình muốn thay đổi cái không gian tình êm dịu này giữa hai đứa nữa :)
Chiều nay lên kế hoạch đi mua áo cặp thôi :P

Gã khổng lồ bằng giấy

-A co thuog e nhju kg? Chac nhju lam heg! Nhju hon e thuog e nua faj kg a?
- Hong biet nua, nhung a biet la a thuong e nhieu hon chinh ban than minh nua do! Bau vat cua a ah! :)
- Hjj! Sau khj lam j co loj voj a,dc a nhac laj djeu nay, tu nhien thay vuj vuj! :) E thuog N Tu of e thjet nhju!
Vài dòng đơn giản làm cho cả buổi tối trở nên thú vị, và mọi buồn phiền đều tan biến :) Đủ cảm hứng để viết 1 entry muộn kỷ niệm ngày 8/3.
Uhm.... Nói chung là ngày của em năm nay không có gì đặc biệt, ít nhất là trong mắt mọi người xung quanh. Đi làm, chiều hẹn hò đi ăn, đi cafe rồi...về :|
Em không ấn tượng lắm với món quà mình tặng. Nhưng không sao, không có gì hối tiếc, ít nhất thì nó cũng là thành quả của nhiều ngày suy nghĩ, mày mò và cố gắng rồi :D
Không có sự kiện gì nổi bật, nhưng chả sao, đó là một ngày vui vẻ :)
Nhìn cặp hàng xóm mới thấy, tụi mình thật là yên bình và ấm áp! Hì.
Tối nay đón em về, định là sẽ giận vì cái tội bỏ bê giờ giấc, định la vì ko biết lo sức khỏe. Vậy mà khi thấy em, bao nhiêu dũng khí lại mềm nhũn ra, tan biến mất. Và cái sự giận không mất đi, đương nhiên nó sẽ tự chuyển qua đối tượng khác : giận mình!
Haiz... đến một câu trách móc em cũng nói không ra được nữa, đến 1 chút giận hờn cũng không tích tụ được nữa! Lúc về, đọc mấy tin nhắn trên kia, lại thấy thương em hơn nữa, chẳng còn tâm trí đâu mà giận mình luôn...
Càng ngày càng vô dụng thì phải =.=''
"Đứng trước em, anh chỉ là gã khổng lồ bằng giấy mà thôi"
Càng lúc càng thấy mình giống "trạng thái" của bài nhạc sến rện này rồi.

Thứ Hai, 4 tháng 3, 2013

Kỷ niệm một ngày như mọi ngày

Hôm nay mệt, phải nói là rất mệt mỏi, tinh thần lẫn thể xác đều rã rời. Nói để biết cái hoàn cảnh bây giờ khi viết cái entry này là đang rất buồn ngủ. Nhưng không cam tâm để một ngày như ngày hôm nay trôi qua lặng lẽ như thế, cũng phải có gì đó ghi dấu chứ. Điển hình là cái bài này. Và nó cũng để biện minh cho câu chữ rời rạc với đầu óc mơ màng như bây giờ.
Một ngày kỷ niệm, ấy thế mà chẳng có gì, thậm chí đến gặp mặt một lần cũng không có. Vài ba tin nhắn cho nhau, một chút thông tin trao đổi, giận hờn vu vơ và lo lắng vớ vẩn. Thực lòng muốn tặng một chút gì đó cho em, một bó hoa, một món quà, hay đơn giản là một nụ hôn, một cái ôm tình cảm... vậy mà...
Rốt cuộc thì nó vẫn là một ngày bình thường như mọi ngày, còn tệ hơn một chút nữa...
Biết là lỗi không phải của mình, chẳng của ai cả, nhưng vẫn thấy buồn bực xen lẫn chút tiếc nuối.
Đầu ngày, nguyện vọng nhỏ duy nhất của em không được đáp ứng.
Cuối ngày, kết thúc con chữ bằng một thông báo : "em bj dau bao tu".

Đôi khi mang cảm giác bất lực, không làm gì khác được, cứ để mọi thứ trôi đi theo như cách nó vẫn thế. Đành chịu thôi. Ừ, đành chịu thôi, công việc mà em, thời gian mà em, hoàn cảnh mà em. Đành chịu thôi...
...Nhưng thiệt tình là mình không muốn và không chịu được như vậy!!!!!