Ngồi như chó chờ xương...
Mà cũng gần đúng, ngồi chờ cơm chín. Thiệt là... nhìn qua nhìn lại, người này tưởng người kia nấu, giờ này đói meo râu.
Hôm nay là một ngày không có gì đặc biệt, nếu trưa nay không phải ăn trưa một mình... mà chuyện này cũng chẳng có gì đặc biệt lắm... Đặc biệt vì những cuộc gọi nhỡ và những tin nhắn hiểu lầm vào chiều tối :)
Tin nhắn mang tâm trạng hoang mang, nhưng người đọc tin nhắn lại mang lòng ấm áp. Về đến nhà kể tội nhau ra, nhưng tự kể tội mình và tranh phần lỗi... Thật vui! Ước chi mọi cuộc tranh luận đều như thế, thì đâu có gây gổ, căng thẳng gì đâu nhỉ.
Giờ này, ở một nơi cách đây 10km, có người đang miệt mài làm việc. Mong cho người ấy sớm xong việc và ngủ thật ngon :)
Đã nghe tiếng gọi xuống ăn cơm...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét