About me :

Ảnh của tôi
Tính tình lập dị, tính khí thất thường, dễ nổi điên, khi điên thì cắn, nói chung ... rất nguy hiểm :)). Cố chấp, bảo thủ, ích kỷ, tự cao, nham hiểm, độc ác, thủ đoạn, dữ dằn, côn đồ, tàn nhẫn...(chừng nào nhớ ra ghi thêm)

Thứ Hai, 22 tháng 4, 2013

Khó ngủ

Lâu rồi không viết blog...
So với khoảng thời gian mình ngừng hẳn để nó phủ bụi thì chẳng đáng kể gì, nhưng từ khi cái blog được update đều đặn hơn thì...uh, là lâu rồi không viết. Có quá nhiều việc đã diễn ra, quá nhiều niềm vui cần lưu giữ, vậy nhưng có một lý do quá lớn để không viết: Lười!
Mình đang muốn nói gì nhỉ? Ah, là quá nhiều niềm vui đến với mình, thế nhưng cái bài blog hôm nay lại được mở đầu bằng một chuyện không vui. Sau bao nhiêu năm tháng yên bình, hôm nay lại để em rơi nước mắt...
Mọi chuyện bắt đầu bằng sự lơ đễnh của một thằng hậu đậu, làm cho em khó chịu một chút, rồi em nửa đùa nửa thật nói cho anh biết cảm xúc của mình, và thêm một lần nữa, bằng những thứ ngu ngốc mà anh cho là nên như thế, khiến em càng thêm bực bội và thậm chí chẳng muốn nhìn mặt anh...
Bối rối và hối hận vô cùng...
Cuối cùng thì mọi việc cũng trôi qua êm đẹp. Ừ, nhờ em mà êm đẹp, ít nhất thì bản thân mình cũng tự cho là thế, là kết thúc tốt nhất cho mâu thuẫn ngớ ngẩn được một thằng vụng về tự gây ra, nhưng được người khác giải quyết. :)
Thế là xong một ngày ăn chay. Đói, từ chân thực nhất có thể dùng để diễn tả cảm giác lúc này, dù chỉ mới ăn cách đây một tiếng. Cả ngày hôm nay bị chửi khùng vì bỗng dưng đổi tánh, chả ai hiểu tại sao mình lại như vậy, trừ một người... :)
Dạo gần đây có nhiều chuyện vui, uhm, như đầu entry đã viết. Đi bệnh viện khám, lại bị mọi người, kể cả bác sỹ tưởng là ...bác sỹ :)) ; lòng vòng đi ăn đám giỗ ở Cầu Tàu, được no một chầu bực bội dù chụp hình rất chi là rạng rỡ ; hay như hôm thứ bảy này, năm lần bảy lượt nói không, rồi hai đứa lại làm thành có, rồi lại sốt vó lên ... :P
Gần tháng nay thời tiết thất thường, giữa trưa nắng như đổ lửa mà một tiếng sau mưa như trút nước, báo hại mấy lần mắc mưa ướt như chuột và mấy lần cháy da, chưa kể hậu quả gián tiếp "bọn nó" gây ra nữa...
Một lần trời mưa lớn, đường trơn, trượt bánh nằm một đống chỉ vì hai con chó đùa giỡn với nhau tông vào... Mịa tụi mày, ông mà không thương động vật, hôm nào ông đi ngang đá cho một phát trả thù đời, cho chừa thói chạy lăng xăng! Té thì cũng không đau mấy, đau nhất là rách cái áo, trầy cái xe, mấy chục ngàn tiền bông băng và hơn trăm ngàn tiền mua thuốc xức... Hix
Thêm hai lần mắc mưa cùng em, mình không sao mà cứ lo đến sốt ruột, không biết trẻ con đi trời mưa bão thế rồi có sao không. Nhờ trời, em vẫn khỏe! :D
Tập gym được một tháng rưỡi, cơ thể trông có vẻ khỏe khoắn hơn nhiều. Có lẽ cũng nhờ khỏe hơn mà suốt thời điểm giao mùa này, suốt ngày lông bông ngoài đường mà mình chẳng bị đến một lần sổ mũi. Mọi người quen biết đều nói trông người gọn lại, nói chung là ok hơn nhiều. Mình thì mình chẳng quan tâm mấy, cái mình hướng tới, đơn giản chỉ là một cái gật đầu hài lòng của một người nào đó! Hì!
Mai lại phải đi vào Sài Gòn, tranh thủ đi sớm để khỏi mệt mỏi vì kẹt xe...
...
Em ơi Sài Gòn phố
...
Ta còn em
Mỗi chiều về nghẹt bùng binh Xô Viết
mỗi sáng ra chật cứng Mấy Bà Trưng
(Trích thơ nhái của Phan An)

Chủ Nhật, 7 tháng 4, 2013

Đầm Dơi mùa nắng


Cuối tuần rồi đi đám cưới ở Đầm Dơi, dù không được như ý là làm rể phụ, phải nhường lại cho ông chú của chú rể, nhưng chả có gì vương vấn, phải nói là cực kỳ vui. Lần đầu tiên mới biết thế nào là "dân Cà Mau chính gốc", nhậu như hũ chìm @@. Gặp lại những đứa bạn mà lâu lắm rồi không có dịp nói chuyện, không những có thể tâm tình với nhau sau mấy năm mất liên lạc, mà còn quậy tưng bừng, quậy thả cửa, những thứ mà ở đất Bình Dương này chưa bao giờ mình nghĩ tới.
Có nhiều cái đầu tiên thật thú vị, mà có lẽ không phải người nào bỏ tiền ra đi tour cũng có thể trải nghiệm được hết như mình. Lần đầu đi xuồng cao tốc, chạy dưới nước mà phăm phăm 4-50km/h, lần đầu đi đường sông nước xa đến thế (hơn 60km cả đi lẫn về), lần đầu biết nỗi kinh hoàng khi đi đường "giao thông nông thôn", lần đầu biết một đám cưới có thể vui và thân thiết anh em như vậy, và lần đầu mình quậy đến như vậy :))
Dân Cà Mau thiệt tình là dễ thương, đi về theo thằng bạn lâu năm, hơi buồn cười khi nghe nó kêu "má mi ơi, con về nè". Được ba má nó coi như con cái trong nhà, ăn ở thoải mái, dù chả có mấy khi mình "ở nhà". Qua nhà chú rể thì các chế của nó coi mình như em, hôm rồi nhậu cắm đầu cũng mấy bả lấy khăn cho lau mặt, nấu chén cháo hành cho ăn, y như Chí Phèo... =.=''.
Ở có 2 ngày, mà ăn (thật ra là uống) tới bốn đợt, và còn thiếu chút nữa là thành dân miền Tây mất rồi. Không quen không biết, qua lại vài đợt chén chú chén anh, cả bàn là huynh đệ :))
Đến ngày về còn được một cặp sắp cưới cho nhường cho một chiếc xe chạy lên TP Cà Mau. Dọc đường gặp một tai nạn nho nhỏ, không kiếm được chìa khóa xe sau khi ngồi ăn khuya dọc đường. Những khách khác trong quán không quen không biết, thế mà lại lăng xăng lui hui dưới bàn phụ kiếm, những hình ảnh mà ở chỗ mình chắc hiếm thấy. Tìm được chìa khóa, mấy người xúm xít lại hỏi mình ở đâu, khi về còn "chúc thượng lộ bình an, mai mốt xuống Cà Mau chơi nữa nghen!" Ấn tượng về sự mến khách thật sự sâu sắc.
Đợt này đi không giống khi xưa. Một là đi có mục đích công việc, ké theo đi chơi (thật ra cái chính là đi chơi, nếu chỉ công việc chắc đùn đẩy người khác rồi). Hai là không phải đi rồi về, không ai trông ngóng như xưa nữa :">. Có người khó chịu khi mình đi xa không thể kiểm soát, cứ mong mình về cho sớm, và mong là mình không uống quá nhiều rượu bia, mong mình giữ sức khỏe, hằm hè răn đe chuyện gái gú, ...nói chung là mọi thứ có thể nhắc tới, hơi rắc rối nhỉ. Nói thì nói vậy mà sao nghe vui trong lòng. Người ta cứ dễ thương vậy thì còn tâm trí nào mà dòm ngó đứa con gái nào nữa :">
Còn gì nữa nhỉ...
Ờm, dù cái blog này chỉ có vài người ghé qua và dạo này chắc chẳng còn ai rảnh mà coi, nhưng cũng xin gửi một lời chúc chân thành đến ku Thạch. Chúc ông và bé Kiều trăm năm hạnh phúc nhé! Nhớ, năm nay sanh liền một đứa con, con gái thì ông nhờ, con trai thì tụi tui sẽ về đám đầy tháng của nó mà nhận con nuôi. Nhớ lời giao kèo anh em mình nhé :))

Kẹo sữa

Đêm nay vẫn là một đêm nóng bức, kéo dài chuỗi ngày khốn khổ vừa qua. Mới đi tắm vào, may mà mình tắm khi mặt trời đã lặn được sáu tiếng, và may mà cái bồn nước để vắt vẻo trên nóc nhà tắm kia làm bằng nhựa chứ không phải inox, chứ không thì chắc đã lột da rồi. Hừ hừ...
Nóng kinh hoàng, nóng đến mụ mẫm đầu óc, nóng đến mức ngủ không nổi, dù mình đang ở tầng hai, và mở hết cửa sổ. Nóng ơi là nóng, nóng quá là nóng... =.=''
Có lẽ trời nóng cũng làm con người ta lười đi thì phải, nhìn lại thì cũng lâu rồi không "xả bậy" vào cái blog này, dù có rất nhiều điều muốn lưu giữ, và dù chả có cái biển cấm xả nào ở đây cả :))
Đã viết một "báo cáo" về chuyến công tác Cà Mau, và vừa thấy dài quá, đã Ctrl - X qua thành một bài khác.
Uhm...
Tuần này, có lẽ là một trong những tuần vui và hạnh phúc nhất từ trước đến nay :)
Không có gì có thể diễn tả được cảm giác đủ đầy trong tâm trí mình nữa. Chẳng mong gì hơn, chẳng ước thêm điều gì, chỉ mong mãi được như thế này thôi là quá đủ rồi. Chiều nay lại là một buổi chiều tuyệt vời mà cả hai đứa đều cảm thấy thoải mái, cứ ước thời gian kéo dài ra mãi để được bên em hoài thôi. Nhưng có lẽ như thế là tham lam quá độ nhỉ, phải kiềm chế, phải biết kiềm chế! :P
Hình như đúng như em nói, càng ngày hai đứa càng hiểu nhau hơn thì phải. Chả cần lời nói, chỉ cần một cử chỉ, một ánh mắt, hoặc nhiều khi chả cần gì, cũng hiểu đối phương đang mong muốn điều gì. Đó là điều mà mọi cặp đôi đều mong có được, còn gì phải ước ao nữa đây :)
Ngày mai, có một người đi lên Sài Gòn gặp lại những người bạn cũ, và mình bị cho ra rìa... hix.. muốn ghen lắm đó, mà hôm nay vầy... thiệt tình là đầu óc không tìm được lý do gì để ghen nữa hết. Ôi, éo le :((
Viết đến đây mới nghĩ đến chuyện viết tiêu đề. Nhìn cái tiêu đề lãng xẹt, chẳng liên quan cái vẹo gì với nội dung, nhưng có lẽ một người nào đó sẽ hiểu được nó mang ý nghĩa gì. :)
Thôi, ngủ! Nóng quá! Tắm nữa không ta... mòn da không ta... nhưng mà nóng quá... da mòn thì sao ta.... tắm ko ta... hix...