Cuối tuần rồi đi đám cưới ở Đầm Dơi, dù không được như ý là làm rể
phụ, phải nhường lại cho ông chú của chú rể, nhưng chả có gì vương vấn, phải
nói là cực kỳ vui. Lần đầu tiên mới biết thế nào là "dân Cà Mau chính
gốc", nhậu như hũ chìm @@. Gặp lại những đứa bạn mà lâu lắm rồi không có
dịp nói chuyện, không những có thể tâm tình với nhau sau mấy năm mất liên lạc,
mà còn quậy tưng bừng, quậy thả cửa, những thứ mà ở đất Bình Dương này chưa bao
giờ mình nghĩ tới.
Có nhiều cái đầu tiên thật thú vị, mà có lẽ không phải người nào bỏ tiền ra đi tour cũng có thể trải nghiệm được hết như mình. Lần đầu đi xuồng cao tốc, chạy dưới nước mà phăm phăm 4-50km/h, lần đầu đi đường sông nước xa đến thế (hơn 60km cả đi lẫn về), lần đầu biết nỗi kinh hoàng khi đi đường "giao thông nông thôn", lần đầu biết một đám cưới có thể vui và thân thiết anh em như vậy, và lần đầu mình quậy đến như vậy :))
Dân Cà Mau thiệt
tình là dễ thương, đi về theo thằng bạn lâu năm, hơi buồn cười khi nghe nó kêu
"má mi ơi, con về nè". Được ba má nó coi như con cái trong nhà, ăn ở
thoải mái, dù chả có mấy khi mình "ở nhà". Qua nhà chú rể thì các chế
của nó coi mình như em, hôm rồi nhậu cắm đầu cũng mấy bả lấy khăn cho lau mặt, nấu chén cháo hành cho ăn, y như Chí Phèo... =.=''.
Ở có 2 ngày, mà ăn
(thật ra là uống) tới bốn đợt, và còn thiếu chút nữa là thành dân miền Tây mất rồi.
Không quen không biết, qua lại vài đợt chén chú chén anh, cả bàn là huynh đệ
:))
Đến ngày về còn được một cặp sắp cưới cho nhường cho một chiếc xe chạy lên TP Cà Mau. Dọc đường gặp một tai nạn nho nhỏ, không kiếm được chìa khóa xe sau khi ngồi ăn khuya dọc đường. Những khách khác trong quán không quen không biết, thế mà lại lăng xăng lui hui dưới bàn phụ kiếm, những hình ảnh mà ở chỗ mình chắc hiếm thấy. Tìm được chìa khóa, mấy người xúm xít lại hỏi mình ở đâu, khi về còn "chúc thượng lộ bình an, mai mốt xuống Cà Mau chơi nữa nghen!" Ấn tượng về sự mến khách thật sự sâu sắc.
Đợt này đi không giống khi xưa. Một là đi có mục đích công việc, ké theo đi chơi (thật ra cái chính là đi chơi, nếu chỉ công việc chắc đùn đẩy người khác rồi). Hai là không phải đi rồi về, không ai trông ngóng như xưa nữa :">. Có người khó chịu khi mình đi xa không thể kiểm soát, cứ mong mình về cho sớm, và mong là mình không uống quá nhiều rượu bia, mong mình giữ sức khỏe, hằm hè răn đe chuyện gái gú, ...nói chung là mọi thứ có thể nhắc tới, hơi rắc rối nhỉ. Nói thì nói vậy mà sao nghe vui trong lòng. Người ta cứ dễ thương vậy thì còn tâm trí nào mà dòm ngó đứa con gái nào nữa :">
Còn gì nữa nhỉ...
Ờm, dù cái blog này chỉ có vài người ghé qua và dạo này chắc chẳng còn ai rảnh mà coi, nhưng cũng xin gửi một lời chúc chân thành đến ku Thạch. Chúc ông và bé Kiều trăm năm hạnh phúc nhé! Nhớ, năm nay sanh liền một đứa con, con gái thì ông nhờ, con trai thì tụi tui sẽ về đám đầy tháng của nó mà nhận con nuôi. Nhớ lời giao kèo anh em mình nhé :))

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét