Bạn hiểu mình, và mình cũng hiểu bạn. Nhưng có những chuyện không phải chỉ hiểu nhau là có thể giải quyết mọi thứ, kể cả niềm tin. Có lẽ giờ đây niềm tin về mình trong bạn chắc đã vơi đi phân nửa, vơi đi ngay sau khi mối quan hệ tự quy ước ngầm được nâng lên thêm một bậc.
Khi mình sẵn sàng, bạn chưa muốn.
Khi bạn nôn nao, mình lại gạt đi không thương tiếc...
Trách ai đây, tại ai đây? Muốn khóc cũng không biết khóc với ai, khóc vì cái gì! Mọi chuyện vốn dĩ thường tình, đời bao người vướng vào tình huống ấy, nhưng với mình, nó là một nỗi đau không phải ngày một ngày hai mà quên được.
Bạn nói đơn giản "hết hứng rồi", nhưng với mình, lời nói đó kéo mình xuống một hố sâu xa cách bạn. Và mấy ai biết được trong lời nói bất cần đó, liệu có phải là một nỗi đau được che lấp bằng sự dửng dưng vô tư?
Hứa với bạn sẽ vào nề nếp đúng giờ đúng giấc, nhưng giờ phút này lại thao láo,đỏ hoe, ngồi viết những dòng ngớ ngẩn, và cũng chẳng biết viết xong thì có trút bớt được tí nào để nhẹ lòng mà ngủ yên không nữa.
Đau cho mình, đau cả nỗi đau của bạn. Và giờ đây, khi đứng dưới cái hố sâu ngăn cách, cảm thấy mình thật vô dụng, bất lực nhìn lên, trông chờ cánh tay của bạn kéo mình về phía đó... Nhưng liệu bạn có còn đủ niềm tin, đủ yêu thương để tiếp tục mà không một chút vướng mắc hoài nghi?
Đắng quá, ho sặc sụa ngay hơi đầu tiên... Tám năm rồi chưa đụng đến điếu thuốc, qua bao nhiêu thăng trầm, bao nhiêu cú sốc, cũng không ngậm lấy hít một hơi. Vậy mà hôm nay, trước một thứ bình thường, không, phải gọi là tầm thường đối với bao nhiêu người, và chưa kể người đáng lẽ phải bị tổn thương cũng không phải là mình,... vậy mà đối diện với nó, mình lại tìm đến khói thuốc... Có lẽ đây là điếu cuối cùng trong cuộc đời mình...
Đêm nay là một đêm dài...
Hôm nay tưởng nhớ gia đình Lưu Quang Vũ, cũng vì một đêm trắng tàn canh, ngồi đọc thơ Xuân Quỳnh cho nhẹ vơi bớt lòng, và cho đêm dài mau tàn đi vậy :)
...Em trở về đúng nghĩa trái-tim-em
Là máu thịt, đời thường ai chẳng cóCũng ngừng đập lúc cuộc đời không còn nữa
Nhưng biết yêu anh cả khi chết đi rồi

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét