About me :

Ảnh của tôi
Tính tình lập dị, tính khí thất thường, dễ nổi điên, khi điên thì cắn, nói chung ... rất nguy hiểm :)). Cố chấp, bảo thủ, ích kỷ, tự cao, nham hiểm, độc ác, thủ đoạn, dữ dằn, côn đồ, tàn nhẫn...(chừng nào nhớ ra ghi thêm)

Thứ Hai, 18 tháng 8, 2014

Điều ước (tập tành viết truyện)

Bà Lan vẫn còn suy nghĩ không thôi về món quà kỳ lạ được nhận ngày hôm trước, thỉnh thoảng lại lôi trong túi áo ra nhìn nó, cứ như có một động lực vô hình thôi thúc bà làm điều đó. Nó chẳng hề đẹp đẽ thơm tho, cũng không phải là thứ quý giá, ít nhất là với bề ngoài của nó, chẳng ai nói đó là thứ có thể bán được dù chỉ một xu : một bàn tay khỉ khô đét, co quắp, chỉ còn trơ xương. Với thứ như thế, ngay từ đầu bà đã có ý định quẳng vào thùng rác, nhưng có một biến cố khiến bà suy nghĩ lại : nó, có thể là trùng hợp, có thể là phép màu, đã khiến một điều ước của bà trở thành sự thật...
Bà là một góa phụ ngoài năm mươi tuổi, chồng mất vì tai nạn lao động khi đứa con trai độc nhất của bà được mười tuổi. Nhờ khoản tiền trợ cấp của công ty chồng và nghề phụ bếp có thâm niên của bà mà cuộc sống hai mẹ con cũng không đến nỗi chật vật. Đến cách đây hai năm, con bà đi xuất khẩu lao động, và bà làm quen với cuộc sống đơn độc trong căn nhà ở ngoại ô thành phố.
Hôm đó là giữa tuần, đang giờ giải lao sau một ca làm việc cật lực trong bếp, bà ngồi nghỉ ở cửa sau của nhà hàng. Có một người đàn ông già nua dáng vẻ rách rưới, đội nắng bước tới gần bà, hỏi xin đồ thừa vì quá đói. Hơi bất ngờ và ái ngại, nhưng với lòng trắc ẩn vốn có, bà vẫn vào bếp lấy cho ông già một khúc bánh mỳ, và rót cho một ly nước. Ông lão ngồi cạnh bà ngoài hiên sau, im lặng ăn hết ổ bánh, uống một ngụm nước rồi nhìn bà:
- Cái bụng của mày tốt, tao đói mà xin ai cũng không cho, chỉ có mày cho tao ăn, cho tao uống!
- Chuyện thường tình thôi mà ông! Ông đi đâu? Ông không có người thân ở đây hả?
- Đi đâu kệ tao, mày không cần quan tâm. Đây tao tặng mày quà, trả ơn mày cho tao ăn, tao uống! Cầm nó trong tay và ước, những thứ mày muốn sẽ trở thành sự thật. Nhớ, mày có thể ước mọi thứ, nhưng khi mày hủy bỏ điều ước, con khỉ sẽ chết, và chẳng bao giờ mày được ước nữa!
Nói rồi ông đặt bàn tay khỉ cạnh bà rồi bỏ đi không ngoái lại.
Hết giờ nghỉ, bà cầm món quàn kỳ lạ vào lại bếp, suy nghĩ thế nào, bà lại nói thầm "ước gì được nghỉ làm một tuần mà vẫn có lương nhỉ". Đột nhiên, thứ bà cầm trong tay nhúc nhích, run lên bần bật. Thất kinh, bà thả tay ra, lùi liền ba bước, chạm vào chồng chén dĩa mới rửa phía sau, tất cả đổ xuống....
...
...Giờ thì bà ngồi đây suy nghĩ về nó không thôi. Sau tai nạn đó, bà phải may bốn mũi ở bắp chân, và được nghỉ một tuần ăn lương, đúng một tuần! "Là ngẫu nhiên hay điều ước là có thật?" Suy nghĩ đó cứ quấn riết lấy bà.
Sau một ngày dài ở nhà chỉ ngồi nhìn bàn tay kỳ lạ đó, bà quyết định thử lại lần nữa. Nắm nó trong tay, bà lại nói thầm "Ước gì tôi có năm trăm triệu dưỡng già". Bàn tay khỉ lại run lên bần bật, vì đã lường trước, bà không để nó tuột khỏi tay nữa, mà nắm đến khi nó ngừng hẳn... không có gì xảy ra, cũng không có cục tiền nào trên trời rớt xuống, chẳng có gì thay đổi. Bà cười thầm rồi nhủ "chỉ là trùng hợp thôi mà, sao lại tin chuyện vớ vẩn như thế". Bà kéo ngăn bàn, đặt bàn tay khỉ vào đó, và quên nó sau một giấc ngủ.
Một tuần sau, trong ca trực, có người mang đến cho bà một gói hàng, được gửi từ Hàn Quốc, có lẽ là thằng con gửi cho bà. Không chú tâm lắm, bà vẫn để đấy và đem về nhà sau giờ tan ca.
Bây giờ là mười giờ đêm, trời mưa tầm tã, sau khi làm hết mọi việc cho một ngày, bà mới nhớ đến gói hàng, mở nó ra xem thằng con tệ bạc tặng mẹ nó cái gì sau hai năm biền biệt. Trong thùng là một xấp tài liệu. cạnh đó là một xấp tiền. Mở xấp tài liệu ra, tờ đầu tiên bà đọc là giấy chứng tử của con bà, tiếp đó là hình chụp hiện trường tai nạn, con bà chết không toàn thây khi rơi vào máy xử lý phế thải. Trời đất như sụp đổ, mọi thứ tối sầm trước mắt, bà ngất đi và không hay biết gì nữa.
Tỉnh lại khi đã quá nửa đêm, mưa đã tạnh, lòng bà vẫn không muốn tin rằng con mình đã chết. Đọc tiếp xấp tài liệu, trong đó có những giấy tờ cần thiết để làm thủ tục mang thi thể con bà, vốn không còn nguyên vẹn, về quê hương. Bà khóc, sau mấy chục năm tưởng như nước mắt đã khô cạn kể từ sau cái chết của chồng bà, con bà là chỗ dựa tinh thần duy nhất còn lại trên đời, giờ nó cũng bỏ bà mà đi, còn gì đau đớn hơn nữa. Bỗng trong đầu bà lóe lên một ý nghĩ điên rồ, như người chết đuối vớ được phao, bà vồ lấy xấp tiền và đếm : Năm trăm triệu đồng chẵn! Điều ước là có thật!!!
Bà lao ngay đến ngăn kéo, lấy ngay bàn tay khỉ, nắm chặt trong tay, và bà ước, gần như hét lên "Con ơi về với mẹ đi con!". Bàn tay khỉ lại run lên, gần như ngay khi nó chịu nằm yên lại trong tay bà, tiếng đập cửa vang lên khô khốc trong đêm
"Rầm! Rầm! Rầm!"
Tim bà như ngừng đập, bà nghĩ ngay đến con mình, cố cất giọng "con hả con?"
"Rầm! Rầm! Rầm!"  đáp lại bà chỉ có tiếng đập như sắp phá cửa xông vào.
Nhìn qua khe cửa, bà thấy bóng đứa con thân thương ngoài cửa, im lặng...
"Con hả con?" - "Rầm!" cái bóng lại giơ tay lên đập cửa và không hề có tiếng trả lời. Bà im lặng... "Rầm! Rầm! Rầm!" tiếng đập cửa lại vang lên càng lúc càng dữ dội.
Bà lui lại, bà bấn loạn, tim bà không còn giữ được nhịp, phổi bà không lấy đủ không khí. Bà cần ai đó giúp bà, bà cần ai đó ngăn chuyện này lại.
Bà nhìn đến bàn tay khỉ khô đét trong tay mình, rồi suy nghĩ thoáng chốc, nước mắt lại trào ra. Nắm bàn tay khỉ lại và bà nhủ "Ước gì điều ước thứ ba không trở thành sự thật"
Lần này nó không run lên mạnh như trước, mà chỉ giật nhẹ như cố vớt vát hơi tàn, được vài lần thì lặng hẳn.
Tiếng đập cửa không còn, đêm trở về thinh lặng...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét