Trời hôm nay không có gì đặc biệt.
Nói thế là đủ hiểu, chả có lý do gì để nói hôm nay hết. Đèn online ở bên kia đã tắt, rảnh lại nhớ, không đụng tới đã hơn 10 ngày, tự nhiên thấy nhớ nhớ, lại mò vào viết vài chữ...
Trưa này có đứa ăn ngon, chả bù với mình ngồi gặm một ổ bánh mỳ và hai cục rau câu (vầng, là "cục", nó là cục thì phải gọi là "cục", nó là cục rau câu, ai đọc mà có liên tưởng đến thứ cao siêu thần thánh bí ẩn diệu kỳ nào khác thì đành chịu vậy).
Dạo này thấy em vui tươi, khỏe mạnh, vậy là vui rồi. Mong em thế mãi thôi :)
Lại sắp đến 8/3, ôi những ngày đầu năm, ôi quý I, sao event tới liên miên zậy ta! Tiền thì không thiếu, nhưng nhiều thì không có! Nhưng vấn đề k phải tiền, vấn đề là : có một món quà muôn thuở mà những thằng đàn ông chân chính phải dành tặng cho phụ nữ, mình lại không có quyền tặng.. Thiệt là đau đầu mà!
...Ờ, chỉ thế thôi! Hết rồi :))
Hụt hẫng khi cắt khúc ngang lưng hả? Kệ mày :))
(dòng cuối là viết cho mình sau này đọc lại - 1 dạng tự kỷ ám thị với thằng-Tú-trong-tương-lai =)) )

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét