About me :

Ảnh của tôi
Tính tình lập dị, tính khí thất thường, dễ nổi điên, khi điên thì cắn, nói chung ... rất nguy hiểm :)). Cố chấp, bảo thủ, ích kỷ, tự cao, nham hiểm, độc ác, thủ đoạn, dữ dằn, côn đồ, tàn nhẫn...(chừng nào nhớ ra ghi thêm)

Thứ Hai, 4 tháng 2, 2013

Tiếp tục nhảm

Ngồi bên ly trà nóng, nghe Nguyệt trầm lắng, vẫn y như ngày nào của cách đây vài năm, quay lại cái cảm giác "mình đã già" :))
Sáng nay đi lòng vòng Sài Gòn, biếu quà Tết cho bà con, góp nhặt được cũng kha khá nụ cười. Không biết có phải thế không mà mặc cho hôm nay trời oi bức kinh khủng, trưa người ta cũng ngại ra đường, mình vẫn thấy Sài Gòn có chút gì đó khác ngày thường, nó mang không khí Tết tươi mát, và đẹp hơn :)
Nói sao nói, vẫn không thích gọi Sài Gòn bằng cái tên HCM thô kệch kia được. Cũng như Thủ Thiêm, nó vẫn mãi tên Thủ Thiêm không khác được, bất kể cho ai có cố tình lấp lên đó một cái tên khác dài ngoẵng và nghèo nàn, như hầm chui hầm chó gì đấy của sông Sài Gòn.
Có lẽ đi hơi xa, quay lại thôi.
Cả ngày hôm nay không gặp em, chỉ được vài thông tin qua những dòng tin nhắn. Nói chung là em cũng thoải mái, vui vẻ, vậy cũng đủ rồi :) Thấy hơi trống vắng.
Em khỏe, nhưng lại có chút vấn đề khác, haiz, hơi lo tí. Chắc không sao, tin là em cũng biết tự lo cho mình mà :)
..đổi album, "From the yellow room"...
Ngồi đây suốt một tiếng chỉ viết được mỗi bấy nhiêu, ly trà nguội ngắt. Càng ngày chữ nghĩa càng nghèo nàn đi thì phải :))
Đi lễ, Cha nhắc lại hôm qua là lễ Dâng con trong đền thánh. Giật mình, hóa ra từ lúc lớn đến giờ đi lễ, chưa bao giờ chịu ngồi đến khi đọc kinh cuối lễ. Nếu biết, đã dắt con Út đi rồi, thật là...
Tối này ra đường, thấy dạo này... bọn trẻ mới lớn thích thể hiện hơn xưa thì phải, chạy xe chở gái sau lưng thì nổi máu sĩ diện, đánh võng lạng lách, còn quay lại kênh mặt thách thức mình nữa chứ :)) Nhưng chỉ được bề ngoài thôi, chỉ nạt một tiếng là xếp re chạy, mặt mày lấm lét kiểu như "giá như chưa từng kênh" :)) Thật là thích cái cảm giác hạ nhục, lột mặt một thằng cóc cắn nào đấy thích làm anh hùng mà có gan thỏ đế ghê :))
Dường như mình không có cái số làm trung gian thì phải. Mai mối thì chúng nó phá banh chành, cả hai bên đều không ra gì. Giờ trung gian mua hàng nguội cũng thế, chưa gì là thằng bán đã xộ khám, may quá, không dính tới mình (toát mồ hôi hột) :))
Vẫn chưa biết nên tặng gì cho em với túi quần rỗng tuếch thế này...
Nói đến tiền mới nhớ, tối này có nói chuyện với em về vấn đề tiền bạc, tài sản, hy vọng là em không thất vọng về cái gia cảnh khốn khó của mình :) Haizz, chịu thôi, nghèo là nghèo, giấu làm gì.
83Kg, lên 1 ký (._.")
Trời đêm oi bức ...
Tâm trạng thư thả...
Nghe nốt bản Greensleeves rồi đi ngủ...


P/S : Ngồi vì nhớ em mà viết, ấy thế mà chả có mấy dòng nhắc đến em. Thiệt đúng là khùng mà =))

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét