Hôm nay ... vui! :D
Được ăn uống, được gặp mặt, và trò chuyện... :">
Uhm, có lẽ tất cả chỉ có thế nếu không bị những thứ khác làm mình hơi cảm thấy khó chịu trong lòng.
Hôm nay là rằm tháng giêng, đông kinh khủng, như mọi năm ở Bình Dương vẫn thế, trước nhà vẫn nghìn nghịt người ngược xuôi kéo nhau về sau khi tan Cộ. Vẫn xách ghế ra ngồi trước cửa chỉ đường cho những người ở xa vì kẹt xe, vì bị chặn lối... để họ có thể thoải mái đi về. Uhm, có thể nói là khá hài lòng với bản thân, nhận được không ít lời cảm ơn vì những chỉ dẫn chu đáo của mình. Và nhắc lại, hôm nay sẽ toàn vẹn hơn nếu như không có một thằng bk, phải, là bắc kỳ đấy.
...(chạy ầm ầm, thắng cái két, mặc cho xe đông như hội... à, đúng là hội) "Nhóc, đường nào về Sài Gòn vậy, ngõ trên kia bị chặn rồi"
- Dạ, anh hỏi đường về quận mấy, để e chỉ đường gần cho đi.
- Đ*t m*, đường nào cũng được, chỉ cần về được Sài Gòn là tự tao biết đường, không cần mày phải nhọc lòng (nguyên văn)
- Dạ, vậy đường nào cũng được, thấy đường nào dễ đi cứ lủi vô rồi hỏi tiếp nha anh.
- Đ*t m* (lại đ*t m*), nói như mày thì bố đếch cần chỉ, đúng là dân trong này toàn mất dạy. Phắn đê con giai!
Mình thì mình rất hiền từ, sẽ chẳng có gì nếu không phải nghe anh ấy xài cái kiểu xưng hô "bố","con trai" với mình. Thế nên khi nghe văn hóa rất ư đặc trưng vùng miền ấy thoát ra từ khuôn miệng xinh xắn ấy, mình không thể kiềm nén cái ham muốn tột cùng thầm kín, đành chiều theo mà đạp ngã xe anh và tặng cho một cú thật yêu vào mõm. Anh chàng hơi bất ngờ, sau đó liền vùng dậy, lật đật dựng chống chiếc wave đang ngã lên (có lẽ là xe mượn), liếc sơ qua xem có trầy chỗ nào không (mặc dù là Wave alpha), rồi đưa cặp mắt một mí chất chứa hận thù từ đời ông cố tổ của anh qua phía mình.
Lâu lắm rồi mới có đứa ở xa dám nhìn "dân địa phương" bằng đôi mắt ấy. Thấy hơi hứng, liền vào nhà lôi cây gậy sắt (rỗng, nhẹ hều, chừng nửa ký, lấy từ song sắt cửa sổ bị gãy trên phòng) ra và định chỉ cần ảnh lao vào thì sẽ được ăn vài gậy. Rất đột ngột, ngay khi anh ấy thấy cây gậy, liền đổi thái độ và khoanh tay "dạ em xin lỗi anh ạ, là em sai, em xin phép ạ" rồi leo lên xe phóng mất dạng, mặc cho mình ngẩn người vì bất ngờ.
Mỗi ngày lại thêm một lý do để chẳng bao giờ mình có thể hòa hợp và chơi được với bọn ấy... haiz.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét